Lúc 15:45 Thứ Bẩy, 09 Tháng Năm, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã có cuộc gặp gỡ với hàng giáo phẩm Napoli và những người sống đời thánh hiến tại nhà thờ chính tòa của thành phố. Cuộc gặp gỡ diễn ra dưới hình thức một buổi cử hành Phụng Vụ Lời Chúa với Chầu Thánh Thể, diễn từ chào mừng của Đức Hồng Y Domenico Battaglia, các bài đọc và lời cầu nguyện từ Phúc Âm.

Trong diễn từ tại đây, Đức Thánh Cha nói:

Chào Napoli! Chúc buổi sáng tốt lành! Tôi đến Napoli để trải nghiệm sự ấm áp mà chỉ Napoli mới có thể mang lại! Cảm ơn vì sự chào đón nồng nhiệt này! Cảm ơn! Được ở bên nhau là một phước lành từ Chúa, tôi rất hạnh phúc khi được ở đây chiều nay: một khoảng thời gian rất ngắn nhưng rất ý nghĩa. Và điểm dừng chân đầu tiên ngay tại Duomo, nhà thờ chính tòa của Napoli, nơi tôi cũng muốn bày tỏ lòng kính trọng đối với Thánh Gennaro, vị thánh rất quan trọng đối với lòng sùng kính và đức tin của anh chị em!

Kính chào Đức Hồng Y, và tất cả anh chị em. Cảm ơn anh chị em đã đến đây. Chúng ta sẽ cùng nhau cầu nguyện. Chúng con xin Chúa ban phước lành cho tất cả anh chị em cho toàn thể thành phố Napoli. Cảm ơn! Cảm ơn!

Kính thưa Đức Hồng Y, kính thưa các chư huynh Giám Mục,

Kính thưa các linh mục, các tu sĩ nam nữ,

Anh chị em thân mến!

Cảm ơn Đức Hồng Y vì lời chào đón, thay mặt những người hiện diện và toàn thể Giáo Hội tại Napoli. Thật là một niềm vui lớn lao đối với tôi khi được đến thăm thành phố giàu có về nghệ thuật và văn hóa này, nằm ở trung tâm Địa Trung Hải và là nơi sinh sống của những người dân vui vẻ và đầy sức sống, bất chấp gánh nặng của nhiều khó khăn. Vị tiền nhiệm đáng kính của tôi, Đức Giáo Hoàng Phanxicô, khi đến đây vào năm 2015, đã nói: “Cuộc sống ở Napoli chưa bao giờ dễ dàng, nhưng cũng chưa bao giờ buồn bã! Đây là nguồn lực lớn lao của anh chị em: niềm vui, sự lạc quan” (Gặp gỡ với người dân Scampia, ngày 21 tháng 3 năm 2015). Hôm nay tôi cũng ở đây để được lan tỏa niềm vui ấy. Cảm ơn sự đón tiếp của anh chị em!

Trong tinh thần hữu nghị và tình huynh đệ này, tôi muốn chia sẻ với anh chị em một vài suy nghĩ ngắn gọn, hy vọng sẽ hỗ trợ và khích lệ anh chị em trên hành trình của mình, đồng thời mang lại một số hiểu biết hữu ích cho đời sống giáo hội và mục vụ.

Có một từ vang vọng trong lòng tôi khi tôi lắng nghe câu chuyện Phúc Âm về hai môn đệ trên đường đến Emmaus: đó là từ “quan tâm”. Giống như hai môn đệ ấy, chúng ta thường tiếp tục cuộc hành trình của mình mà không thể hiểu được những dấu chỉ của lịch sử. Đôi khi, nản lòng và thất vọng bởi quá nhiều vấn đề hoặc bởi những hy vọng cá nhân và mục vụ dường như không thành hiện thực, chúng ta mang vẻ mặt buồn rầu và cay đắng trong lòng. Tuy nhiên, Chúa Giêsu đứng bên cạnh chúng ta và đồng hành cùng chúng ta, giúp chúng ta mở ra một ánh sáng mới: đó là thái độ của một người quan tâm.

Trái ngược với sự quan tâm là sự thờ ơ. Một vài ví dụ có thể dễ dàng nhận thấy: sự bỏ bê đường phố và các góc phố trong thành phố, các khu vực công cộng, vùng ngoại ô, và hơn thế nữa, tất cả những tình huống mà chính cuộc sống bị bỏ mặc, khi chúng ta đang nỗ lực để gìn giữ vẻ đẹp và phẩm giá của nó. Tuy nhiên, trước hết, tôi muốn chúng ta suy ngẫm về tầm quan trọng của việc chăm sóc bản thân, đó là chăm sóc trái tim, nhân tính và các mối quan hệ của chúng ta.

Trước hết, tôi muốn nói điều này với những người trong Giáo hội được kêu gọi đến một vai trò trách nhiệm, một sự phục vụ trong việc quản trị, một sự tận hiến đặc biệt. Tôi nghĩ đến trước hết là các linh mục và các tu sĩ nam nữ, bởi vì gánh nặng của chức vụ và cuộc đấu tranh nội tâm phát sinh từ đó, ở một số khía cạnh, ngày nay thậm chí còn nặng nề hơn so với trước đây.

Napoli là một thành phố lung linh ngàn sắc màu, nơi văn hóa và truyền thống của quá khứ hòa quyện với sự hiện đại và đổi mới; đó là một thành phố nơi lòng sùng đạo tự phát và sôi nổi của người dân đan xen với vô số điểm yếu xã hội và nhiều khía cạnh của nghèo đói; đó là một thành phố cổ kính nhưng không ngừng vận động, tràn đầy vẻ đẹp nhưng đồng thời cũng nhuốm màu đau khổ và thậm chí nhuốm máu bởi bạo lực.

Trong bối cảnh này, công tác mục vụ được kêu gọi liên tục thể hiện sứ điệp Tin Mừng, để đức tin Kitô giáo, được tuyên xưng và tôn vinh, không chỉ giới hạn ở một vài sự kiện cảm xúc mà còn thấm sâu vào đời sống và xã hội. Tuy nhiên, gánh nặng, đặc biệt đối với các linh mục, là rất lớn. Tôi nghĩ đến nỗ lực cần thiết để lắng nghe những câu chuyện được trao phó cho anh chị em, để tìm ra những câu chuyện khuất lấp nhất cần được đưa ra ánh sáng, để kiên trì cam kết với sứ điệp Tin Mừng có thể mang đến những chân trời hy vọng và khuyến khích lựa chọn điều thiện; tôi nghĩ đến những gia đình mệt mỏi và những người trẻ thường xuyên lạc lối mà anh chị em có nhiệm vụ đồng hành, và tất cả những nhu cầu—con người, vật chất và tinh thần—mà người nghèo trao phó cho anh chị em khi họ gõ cửa các giáo xứ và hội đoàn của anh chị em. Thêm vào đó là cảm giác bất lực và hoang mang thường trực khi chúng ta nhận ra rằng ngôn ngữ và hành động của chúng ta dường như không đủ để giải đáp những câu hỏi và thách thức mới của ngày hôm nay, đặc biệt là đối với giới trẻ. Gánh nặng về nhân lực và mục vụ chắc chắn rất lớn, nó có nguy cơ đè nặng lên chúng ta, làm chúng ta mệt mỏi, cạn kiệt năng lượng, và đôi khi còn trầm trọng hơn bởi sự cô đơn và cảm giác bị cô lập trong công việc mục vụ.

Để làm được điều này, chúng ta cần sự chăm sóc. Trước hết, chăm sóc đời sống nội tâm và tâm linh của chúng ta, không ngừng nuôi dưỡng mối quan hệ cá nhân với Chúa trong lời cầu nguyện và trau dồi khả năng lắng nghe những gì thôi thúc bên trong, để phân định và cho phép bản thân được soi sáng bởi Thánh Linh. Điều này cũng đòi hỏi lòng can đảm để dừng lại, không sợ đặt câu hỏi về Tin Mừng trong những tình huống cá nhân và mục vụ mà chúng ta trải nghiệm, để không biến chức vụ mục vụ thành một nhiệm vụ đơn thuần cần phải thực hiện.

Tuy nhiên, việc chăm lo cho sứ vụ của chúng ta cũng bao gồm tình huynh đệ và sự hiệp thông. Một tình huynh đệ bắt nguồn từ Thiên Chúa, được thể hiện qua tình bạn và sự đồng hành lẫn nhau, cũng như qua việc chia sẻ các dự án và sáng kiến mục vụ. Nó nên được coi là “một yếu tố cấu thành nên bản sắc của các thừa tác viên, chứ không chỉ đơn thuần là một lý tưởng hay một khẩu hiệu” (Tông Thư Una Fedeltà Che Genera Futuro, Một Lòng Trung Thành Tạo Ra Tương Lai, 16). Đồng thời, chính vì ngày nay chúng ta dễ bị ảnh hưởng bởi sự cô đơn hơn, sống trong một môi trường văn hóa phức tạp và phân mảnh hơn, nên tình huynh đệ cần được vun đắp và thúc đẩy, thậm chí có thể bằng những “hình thức khả thi mới của đời sống chung” (ibid., 17), trong đó các linh mục có thể giúp đỡ lẫn nhau và cùng nhau phát triển hoạt động mục vụ. Điều này không chỉ bao gồm việc tham gia vào một số cuộc họp hoặc sự kiện, mà còn là nỗ lực vượt qua cám dỗ của chủ nghĩa cá nhân. Chúng ta hãy nghĩ về nhau như những linh mục và tu sĩ! Chúng ta hãy thực hành nghệ thuật gần gũi!

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tuyên bố rằng trước chủ nghĩa cá nhân phổ biến trong các giáo phận của chúng ta, “chúng ta phải phản ứng bằng sự lựa chọn tình huynh đệ”. Và ngài nói thêm: “Sự hiệp thông này đòi hỏi phải được sống bằng cách tìm kiếm những hình thức cụ thể phù hợp với thời đại và thực tế của lãnh thổ, nhưng luôn luôn với một quan điểm tông đồ, một phong cách truyền giáo, tình huynh đệ và sự giản dị trong cuộc sống” (Gặp gỡ các linh mục giáo phận, Cassano all'Jonio, ngày 21 tháng 6 năm 2014).

Do đó, chúng ta đừng quên rằng nhu cầu hiệp thông này trước hết và trên hết liên quan đến chúng ta với tư cách là những người đã được rửa tội, được mời gọi để hình thành nên Giáo Hội duy nhất của Chúa Kitô. Do đó, chúng ta phải tìm kiếm, khuyến khích và sống hiệp thông trong tất cả các mối quan hệ nhân sự và mục vụ của mình, trong đó giáo dân và các nhân viên mục vụ đóng vai trò chủ yếu. Cùng nhau bước đi theo Chúa và thúc đẩy sứ mệnh Tin Mừng bằng cách trân trọng các đặc sủng và chức vụ khác nhau tương ứng với chính bản sắc của Giáo Hội: Giáo Hội là một mầu nhiệm hiệp thông, và mỗi người, bắt đầu từ Bí tích Rửa tội, được mời gọi trở thành một viên đá sống động của công trình, một tông đồ của Tin Mừng, một chứng nhân của Nước Trời.

Về vấn đề này, tôi biết anh chị em đã trải qua một thời gian ân sủng khi cử hành Thượng Hội đồng Giáo phận. Đó là một quá trình đã hồi sinh toàn bộ cộng đồng Giáo hội, kêu gọi cộng đồng tự vấn về cách thức hiện hữu và rao giảng Tin Mừng của mình trên mảnh đất này. Trên hết, tôi muốn mời gọi anh chị em gìn giữ và đón nhận phương pháp của Thượng Hội đồng: đó là một bài tập lắng nghe lẫn nhau, một sự tham gia không loại trừ ai, một sự cộng hưởng về mặt con người, mục vụ và tâm linh giữa các giáo xứ, hội đoàn, các tu sĩ và giáo dân, tìm cách lên tiếng ngay cả cho những người thường bị gạt ra ngoài lề. Sự lắng nghe này đã làm sáng tỏ những kỳ vọng, những vết thương và những hy vọng, mang đến cho anh chị em hình ảnh một Giáo hội được kêu gọi vượt lên chính mình, hoán cải lối sống của mình, hiện thân giữa dân chúng như một ngọn hải đăng của hy vọng.

Thành ra, điều tôi mong muốn ở anh chị em là: hãy lắng nghe lẫn nhau, cùng nhau bước đi, tạo nên một bản giao hưởng của các ân tứ và sứ vụ, và nhờ đó tìm ra cách chuyển từ sứ vụ mục vụ bảo tồn sang sứ vụ truyền giáo có khả năng tác động đến đời sống cụ thể của mọi người.

Đây là một sứ mệnh đòi hỏi sự đóng góp của tất cả mọi người. Trong một thành phố còn nhiều bất bình đẳng, tỷ lệ thất nghiệp thanh niên cao, học sinh bỏ học nhiều và gia đình tan vỡ, việc rao giảng Tin Mừng không thể tồn tại nếu thiếu sự hiện diện cụ thể và hỗ trợ từ mỗi người trong chúng ta—các linh mục, tu sĩ và giáo dân. Mỗi người đều là người tham gia tích cực vào công tác mục vụ và đời sống của Giáo hội, chứ không chỉ là người cộng tác, để sự cam kết và chứng ngôn của mỗi cá nhân có thể tạo nên một cộng đồng hiện diện và quan tâm, có khả năng trở thành men trong bột. Một cộng đồng biết cách lập kế hoạch và đề xuất các chương trình giúp mọi người sống trải nghiệm Tin Mừng và từ đó đổi mới thành phố Napoli.

Kính thưa anh chị em, tôi biết mối liên kết đặc biệt gắn bó anh chị em với vị thánh bổn mạng của mình, Thánh Gennaro; nhưng ân sủng của Chúa đã ban cho anh chị em cách dồi dào đến nỗi đã truyền cảm hứng cho rất nhiều vị thánh khác trong suốt lịch sử của anh chị em. Tôi phó thác anh chị em cho các vị thánh ấy và cho sự cầu bầu của Đức Mẹ Maria, Đức Trinh Nữ Lên Trời và là Người Mẹ đầy lòng thương xót. Và đừng quên: anh chị em là một phần của câu chuyện tình yêu – tình yêu của Chúa dành cho dân Ngài – một câu chuyện đã bắt đầu trước khi anh chị em có mặt và không kết thúc với anh chị em; anh chị em là một phần của câu chuyện ấy như những mảnh ghép độc đáo và cần thiết; anh chị em là một phần của câu chuyện ấy để, ngay cả trong mạng lưới bóng tối dày đặc, anh chị em vẫn có thể thắp lên một ngọn đèn.

Đừng sợ hãi, đừng nản lòng, và hãy trở thành những chứng nhân của Chúa Kitô và những người gieo mầm tương lai cho Giáo hội và thành phố này!

Source:Dicastero per la Comunicazione - Libreria Editrice Vaticana