Nhiệm Kỳ Tổng Thống của Obama và Việc Phá Thai

Những người phò sự sống ở Mỹ nói chung rất thất vọng trước kết quả cuộc bầu cử tổng thống năm 2008 vừa qua. Căn cứ vào chính thành tích cũng như các lời hứa hẹn lúc tranh cử của ông ta, Barack Obama quả là ứng cử viên tổng thống phò phá thai nhất của Hoa Kỳ. Ông ta được bầu làm tổng thống nước này với 52.6% tổng số phiếu của dân chúng. Điều hiển nhiên khó tránh là các thành quả chính trị tuy khiêm nhường nhưng có ý nghĩa mà phong trào phò sự sống từng dành được từ năm 2000 sẽ bị sói mòn hay bị phá bỏ khi Obama chính thức nhậm chức. Ở một số phạm vi, sự thiệt hại ngắn hạn còn sâu xa hơn là chính những người phò sự sống kỳ cựu nhất có thể tiên liệu.

Nhìn trở lui, lúc phán quyết Roe v. Wade, tức phán quyết ô nhục của Tối Cao Pháp Viện nhằm bãi bỏ các đạo luật chống phá thai của các tiểu bang trên khắp nước Mỹ, tròn 25 tuổi vào năm 1998, phong trào phò sự sống đã lâm vào vị trí khá thấp rồi. Chỉ năm năm dưới thời của cựu tổng thống Bill Clinton cũng đủ để xóa đi gần như sạch chút ít tiến bộ chính trị dành được dưới thời hai tổng thống Reagan và Bush Cha.

Năm 1998, để đánh dấu 25 năm ảm đạm ấy, một tuyển tập các tiểu luận tựa đề là “Back to the Drawing Board” đã được công bố, trong đó khoảng hơn hai chục các nhà lãnh đạo của phong trào phò sự sống Mỹ đã duyệt xét lại các được thua về chính trị, luật lệ, giáo dục và xã hội kể từ năm 1973 và đưa ra nhiều khuyến cáo liên quan đến đường hướng phò sự sống trong tương lai. Tuyển tập này cho thấy chính trị chỉ là một phạm vi trong một phong trào xã hội rộng lớn hơn nhiều, và các trợ giúp thực tiễn đối với phụ nữ đang gặp khốn đốn cũng việc giáo dục công chúng Mỹ đều là những vấn đề quan yếu như chính các biện pháp chính trị vậy.

Bây giờ, tức 10 năm sau, các viễn ảnh ở bình diện chính phủ liên bang một lần nữa lại ảm đạm như trước, nhưng lần này, các nhà lãnh đạo của phong trào phò sự sống không ngồi chờ cho tới nhiệm kỳ thứ hai của ông tổng thống phò phá thai nữa.

Phản ứng nhanh chóng

Đoán trước Obama sẽ chiến thắng, Hội Đồng Nghiên Cứu Gia Đình (the Family Research Council, viết tắt là FRC), một cơ sở đầu não chuyên nghiên cứu chính sách phò gia đình tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn đã soạn thảo trước một kế hoạch. FRC sẽ dùng tài chuyên môn và kinh nghiệm vận động chính trị của mình để cung cấp cho các dân biểu nghị sĩ có khuynh hướng bảo thủ và trung dung của tân quốc hội các dữ kiện và lý chứng cần thiết để chặn đứng nghị trình cấp tiến. Cơ sở này cũng có ý định công bố đều đặn các nguồn tín liệu cho giới truyền thông khắp nước để làm nổi bật tính cực đoan của các lãnh tụ đang kiểm soát Bạch Cung và Quốc Hội trong năm 2009.

Tony Perkins, chủ tịch của FRC, trong một điện thư (e-letter) gửi các thành viên của cơ sở mình vào đầu tháng Mười Một vừa qua, đã nhấn mạnh rằng: “Các bạn đừng bao giờ quên: phe duy tự do cực đoan không hành động như một thứ triết lý thống trị. Cũng như trong quá khứ, phe tả có thể sẽ mau chóng bị phản ứng ngược lại lúc các chính sách của họ bị phơi bày… và lúc họ thát bại không giúp gì cho dân Mỹ”.

Vào ngày Thứ Tư, 5 tháng Mười Một năm 2008, tức buổi tối sau ngày bầu cử, Cha Frank Pavone, thuộc tổ chức Linh Mục Phò Sự Sống (Priests for Life), dẫn đầu một buổi hội thoại từ xa (teleseminar) nghĩa là qua điện thoại và liên mạng (internet), với sự tham dự của 7,500 người phò sự sống. Trong cuộc hội thoại này, 10 nhà lãnh đạo phò sự sống khắp nước đã nói tới việc các lãnh vực hoạt động đặc thù của họ đã đương đầu ra sao đối với các thách đố trước mặt. Đa số các lời trình bày này khá lạc quan và gợi hứng. Dù vậy, ngay từ đầu, Cha Pavone phải nhận rằng đa số những người phò sự sống cảm thấy tức giận và như bị phản bội. “Sự tức giận ấy là điều chúng ta cần phải gom lại và hướng nó về các hoạt động có lợi. Trong tư cách một phong trào, ta cần phải làm những gì trong bước kế tiếp?”

Trong thời đại truyền thông tức khắc này, các buổi hội thoại như trên mang lại nhiều hiệu quả rất đáng kể. Một trong các diễn giả là Dan McConaghy, thuộc tổ chức Người Mỹ Hợp Nhất Phò Sự Sống (Americans United for Life), nói về một kiến nghị liên mạng tại điạ chỉ www.FightFOCA.com để thúc giục các nhà lập pháp bác bỏ Đạo Luật Tự Do Chọn Lựa (Freedom of Choice Act, vi ết t ắt l à FoCA). Con số người vào thăm trang mạng này đã gia tăng đáng kể vào mấy ngày sau đó và hàng ngàn chữ ký mới đã được thêm vào.

Như thế, ngược với cảm tưởng do giới truyền thông chính dòng tạo ra, phong trào phò sinh ở Mỹ không lê vào góc nằm chờ bốn năm tới. Để làm sáng tỏ hoàn cảnh phức tạp của phong trào phò sự sống, và trong tinh thần phò sinh sống động của các buổi hội thoại từ xa, bài báo này sẽ duyệt lại các thành tựu chính trị phò sự sống trong thời chính phủ đang mãn nhiệm (2001-2008) và tóm lược các lượng định, các cái nhìn thông sáng và các niềm hy vọng của các nhà lãnh đạo phò sinh toàn quốc trong cuộc phỏng vấn do Catholic World Repoet thực hiện giữa tháng Mười Một năm 2008.

Những thành tựu chính trị phò sinh mới đây

Ngay khi nhậm chức vào tháng 1 năm 2001, George W. Bush đã hủy bỏ một pháp lệnh của người tiền nhiệm và tái áp dụng điều vẫn được gọi là Mexico City Policy, tức chính sách khước từ việc dùng ngân sách Mỹ tài trợ cho bất cứ tổ chức nào cổ vũ và cung cấp phá thai hay vận động hợp pháp hóa việc phá thai này tại một quốc gia khác.Tổng thống Bush cũng ngăn cấm không được dùng ngân khoản liên bang vào việc dùng tế bào gốc của phôi thai để nghiên cứu, nếu nghiên cứu ấy liên lụy đến việc hủy diệt một phôi thai mới (trong khi vẫn cho phép các thử nghiệm tế bào gốc từng có trước pháp lệnh của ông). Ông liên tiếp bác bỏ (vetoed) hàng trăm triệu đôla đã được chuẩn chi cho Quĩ Dân Số của LHQ (UNFPA) vì Quĩ này thông đồng với chính sách cưỡng chế một con của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.

Năm 2003, Tối Cao Pháp Viện xử vụ NOW v. Scheidler RICO xin kháng án và đã quyết định nghiêng về phía Joe Scheidler, thuộc Liên Đoàn Hành Động Phò Sự Sống (Pro-Life Action League) và do đó đã lật ngược một phán quyết của tòa dưới từng kết án việc cố vấn người ta ở bên ngoài các cơ sở phá thai là “tống tiền” (racketeering). Bất chấp chống đối mạnh của Thượng Viện, Bush đã đề cử hai chánh án “cực xây dựng” (strict constructionist) và đáng tin cậy về phò sự sống vào Tối Cao Pháp Viện. Đó là Chánh án Trưởng John Roberts và Chánh án Samuel Alito. Về phía lập pháp, trong cùng thời gian 8 năm đó, Quốc Hội đã thông qua Đạo Luật Bạo Hành Các Nạn Nhân Chưa Sinh Ra (Unborn Victims of Violence Act) (25 tháng Ba, 2004) và cấm các thủ tục phá thai bán sinh (the partial-birth abortion).

Trong cuộc công du mới đây tại Châu Phi, Tổng Thống Bush được chào đón như một anh hùng, chủ yếu vì chương trình gọi tắt là PEPFAR (Kế Hoạch Tổng Thống Giảm Bệnh AIDS: President’s Plan for Aids Reduction). Hàng triệu sinh mạng tại Châu Phi đã được cứu nhờ việc phân phối thuốc chống bệnh này (antiretroviral). Tuy nhiên, chương trình này không nhằm chỉ cung cấp thuốc men từ ngoại quốc; các dân biểu nghị sĩ phò sự sống và phò gia đình và cả chính phủ nữa cũng dự liệu cả các kế hoạch phòng ngừa trong đó nữa, bằng cách nhấn mạnh tới tiết dục và giữ lòng trung thành vợ chồng. Kết quả là: tại nhiều quốc gia, trong đó có Uganda, tỷ lệ mắc HIV/AIDS mới đã giảm đi đáng kể.

Gần như tất cả các thành tựu liệt kê ở trên sẽ bị chính phủ sắp tới phá hoại hay rút lại. Trong chiến dịch tranh cử, Thượng Nghị Sĩ Obama, một trong những người đồng bảo trợ cho Đạo Luật Tự Do Chọn Lựa (FCA), không dấu diếm gì sự kiện ông coi việc tự do phá thai bằng tiền của người chịu thuế là một chính sách hay về nội trị và ngoại giao. Ông công khai hỗ trợ việc dùng tế bào gốc của thai nhi để nghiên cứu, và ông thề sẽ chọn các chánh án tối cao pháp viện nào cam kết đi theo phán quyết Roe v. Wade.

Các tay vận động chính trị phò phá thai

Steven W. Mosher, chủ tịch Viện Nghiên Cứu Dân Số (Population Research Institute, gọi tắt là PRI) đã tường trình trước các ủy ban Thượng và Hạ Viện Mỹ cũng như đã gặp gỡ các viên chức trong chính phủ Bush để vận động họ không tài trợ cho UNFPA (Quĩ Dân Số LHQ). PRI cũng đã vận động thành công để duy trì Chính Sách Mexico City.

Mosher cho rằng bước thụt lùi chính đối với công việc của PRI xẩy ra vào đầu năm 2006 “khi Nancy Pelosi đảm nhiệm chức Chủ Tịch Quốc Hội và nhanh chóng gia tăng việc tài trợ cho các chương trình kiểm soát dân số cả ở trong nước lẫn ở ngoại quốc”. Ông thẳng thừng mô tả tính nghiêm trọng trong các thách thức do chính phủ Obama đem lại:

Các tay vận động chính trị phò phá thai đã đồng loạt ủng hộ Barack Obama. Chỉ riêng ủy ban hành động chính trị của “Làm Cha Mẹ Có Kế Hoạch” (Planned Parenthood) mà thôi đã chi ra 10 triệu đôla để có thêm một triệu cử tri phò phá thai nữa mong làm sao “bầu được một tổng thống phò phá thai”. Nay dĩ nhiên là lúc phải đền đáp.

Ba điều được phong trào phò phá thai đòi hỏi nơi Tổng Thống Obama là: tiêu nhiều tiền hơn nữa cho các chương trình ngừa thai và triệt sản [quốc tế] của họ, chấm dứt bất cứ và mọi hạn chế phá thai nào [ở Mỹ] và gia tăng ồ ạt việc tài trợ của chính phủ [ở trong nước], trong đó có việc tài trợ để phá thai.

Obama từng nói rằng ông ta muốn gia tăng việc tài trợ mệnh danh là Tước Hiệu X (Title X), mà phần lớn vào túi Làm Cha Mẹ Có Kế Hoạch, lên tới 700 triệu Mỹ Kim, và sẽ tăng gấp đôi việc chi tiêu cho các chương trình kiểm soát dân số ở ngoại quốc lên đến 1 tỷ mỹ kim.

Obama hứa hẹn sẽ ký ban hành Đạo Luật Tự Do Chọn Lựa (FoCA), là đạo luật sẽ triệt tiêu bất cứ và mọi hạn chế nào đối với việc phá thai… Ông ta cũng là người đồng bảo trợ “Đạo Luật Thứ Nhất Về Phòng Ngừa (“Prevention First Act”) buộc các công ty bảo hiểm phải tài trợ, các bệnh viện phải cung cấp, các bác sĩ phải cho toa, các dược sĩ phải phân phối các thuốc ngừa thai bằng cách phá thai (abortifacient contraceptives). Obama cũng hứa sẽ cung cấp “sự trợ giúp nhân đạo đối với các nạn nhân bị hiếp dâm”. Nói nôm na, điều ấy có nghĩa ông ta sẽ buộc bạn cũng như tôi phải trả tiền để những người ấy mua thuốc viên “buổi sáng hôm sau” mà phá thai.

Dù Đảng Dân Chủ sẽ kiểm soát cả hai viện lập pháp của Liên Bang ít nhất cũng đến năm 2010, Mosher vẫn cam đoan sẽ “tiếp tục làm việc với Quốc Hội, để vừa chống FoCA vừa ủng hộ các luật lệ mới ngăn cấm việc phá thai lựa theo phái tính, một hình thức kỳ thị mà phe duy nữ hiện đang khước từ không muốn nói tới. “Theo truyền thống, nhiều nền văn hóa Á Châu thích có con trai hơn, và vì sẵn được phép phá thai, nên hậu quả là có hơn một trăm triệu con gái đã bị giết khắp nơi trên thế giới”.

Và điều ấy đang xẩy ra ngay tại nước Mỹ. Theo một nghiên cứu mới đây đăng trên tờ

National Academy of Sciences, nhiều nhóm người Mỹ gốc Á Châu đang thiên về cùng một khuynh hướng sinh sản như người ở bản quốc của họ.

Mosher khuyến khích tất cả những ai thuộc phong trào phò sự sống hãy cố gắng bám trụ. Các lực lượng tiền phong bên ngoài các cơ sở phá thai hay các trung tâm khủng hoảng thai nghén phải ở nguyên vị trí. Trong những tuần và tháng sắp tới, PRI sẽ tiếp tục nêu rõ các lạm dụng trong chính sách một con của Trung Hoa và nhiều nơi khác. “Chúng tôi [PRI] sẽ đưa ra các luận chứng rằng các chương trình kiểm soát dân số không những vi phạm quyền sống mà cả các nhân quyền nữa. Chúng tôi sẽ chỉ rõ các mâu thuẫn trong tâm thức duy tự do, một tâm thức trong khi không ngừng nói đến nhân quyền nhưng lại từ khước quyền là người của các trẻ chưa sinh”

Dành quyền cho dân

Thứ Tư ngày 5 tháng 11 năm 2008, Cha Frank Pavone đã cho đăng tải một lá thư trên trang mạng của tổ chức “Priests for Life” (Linh Mục Phò Sự Sống) nhấn mạnh tới sự dị biệt lớn lao giữa quan điểm phò phá thai của tổng thống đắc cử Obama và các giá trị của nhân dân Hoa Kỳ. Xin trích dẫn ít hàng từ bức thư đó:

Sẽ là một lỗi lầm nghiêm trọng cho những ai nghĩ rằng cuộc bầu cử lần này có nghĩa là phong trào phò sự sống không còn quyền lực chính trị nào nữa. Mọi nền chính trị đều có tính địa phương. Quyền lực chính trị là về con người. Có lần người ta bảo Tiến sĩ Martin Luther King, Jr. rằng trong thực tại chính trị hiện nay, luật lệ về dân quyền không thể nào thông qua được. Ông đã đáp lại: “việc ấy cần phải xét lại”. Sau đó, phong trào dân quyền đã ra đời, thúc đẩy tâm hồn con người trong việc dẫn đưa quốc gia tới cuộc chiến thắng của công lý.

Phong trào của chúng ta cũng sẽ như thế. Tuyệt đại đa số dân chúng Hoa Kỳ phò sự sống. Họ sẽ chống phá thai trên bình diện địa phương…

Cha Pavone nhận định rằng “nhân viên là chính sách” và “7,000 hay gần như thế các vụ tổng thống đề cử người vào các chức vụ có ảnh hưởng tới chính sách công sẽ là những người phò phá thai, chỉ có trường hợp trừ duy nhất là đại sứ bên cạnh Vatican”. Ngài dự đoán: ít nhất trong nhiệm kỳ đầu của tổng thống Dân Chủ, các thay đổi duy nhất ở Tối Cao Pháp Viện sẽ là thay thế chánh án duy tự do bằng chánh án duy tự do khác, một thay đổi dù làm chậm tiến bộ của tòa, nhưng ít nhất không đảo ngược lại được tòa ấy.

Cha Pavone nhận xét rằng trong quá khứ gần đây, “trở ngại lớn nhất của chúng ta chính là các nỗi sợ sệt và do dự của chính chúng ta, nhất là các hình thức bóp méo và cường điệu trong quan tâm luật lệ ngay bên trong Giáo Hội từng khiến ta không dám nói và làm những điều không những được phép làm mà còn bắt buộc làm về phương diện luân lý nữa”. Các mục tử cần phải giảng giải về bổn phận phải bầu cho các ứng viên phò sự sống, và các giáo xứ nên đặt kế hoạch tổ chức các chiến dịch đăng ký cử tri.

Trong cuộc hội thoại từ xa, Cha Pavone nhận xét rằng “đôi khi, chúng ta [những người phò sự sống] không bám trụ vào Bạch Cung hay Quốc Hội, mà chỉ luôn bám trụ lấy đường phố. Như cha đã giải thích với CWR, “chính phủ càng thất bại trong nhiệm vụ của họ, thì các giáo hội càng cần phải được huy động”. Phong trào phò sự sống có bàn tay vươn rất dài đến quần chúng hạ tầng xuyên qua các giáo hội. Nhờ thế các vận động phò sự sống, các cuộc mít-tinh tại các cơ sở phá thai cũng như các cuộc biểu tình sẽ không ngừng nghỉ được diễn ra.

Vị giám đốc toàn quốc của phong trào Linh Mục Phò Sự Sống này nhìn ra nhiều lý do để hy vọng vào các chiều hướng lâu dài. Một thế hệ “những kẻ sống sót”, nghĩa là lớp trẻ đáng lẽ ra đã bị phá thai một cách hợp lệ rồi, đang càng ngày càng can dự vào mọi khía cạnh của phong trào phò sự sống.

Chỉ trừ các chính trị gia, là những người thường bán rẻ các nguyên tắc sống của mình để mua phiếu, hiện con số những người trước đây phò phá thai nay quay sang phò sự sống đang gia tăng ồ ạt. Các phụ nữ ân hận vì phá thai trước đây nay đang thi nhau lên tiếng công khai để cung cấp chứng cớ y khoa, tâm lý, và xã hội đối với những tổn hại về thể lý và xúc cảm họ từng phải chịu. Hơn phân nửa các bệnh xá phá thai độc lập đã đóng cửa từ năm 1993 đến nay; trong khi đó, càng ngày càng ít các bác sĩ chịu thực hiện các vụ phá thai và những vụ phanh phui hối lộ đã khiến công luận chống lại kỹ nghệ phá thai ngày một nhiều. Ngài kết luận: phong trào phò sự sống đang trên đà thắng thế.

Được hỏi “theo ý kiến cha, đâu là những điều hữu hiệu nhất mà một cha xứ có thể làm để làm nhanh cái ngày trong đó phá thai một lần nữa bị coi là không thể nào tưởng tượng được hay hoàn toàn bất hợp pháp?”. Cha Pavone cho hay: Nếu các linh mục của ta đều giảng giải rõ ràng (a) về các giải pháp thay thế phá thai, mời gọi người ta tới với Giáo Hội khi họ cần sự giúp đỡ trong lúc mang thai; (b) về tha thứ và hàn gắn sau khi phá thai, mời gọi những người mang gánh nặng đó cũng hãy tới với Giáo Hội; (c) cho người ta thấy lý do tại sao phá thai là sai lầm, thì người ta sẽ đáp ứng. Các linh mục cũng nên cho người ta cơ hội thấy hình ảnh việc phá thai, nghe chứng tá của những người đàn bà và đàn ông trong Chiến Dịch Cho Người Ta Biết Biết Đừng Im Lặng Nữa (Silent No More Awareness Campaign), cầu nguyện tại các ‘xưởng’ phá thai (mà chính các linh mục phải cùng hiện diện với họ), và tham gia rất nhiều sinh hoạt phò sự sống hiện có sẵn.

(Còn một kỳ)