Nhiệm Kỳ Tổng Thống của Obama và Việc Phá Thai
Giáo dục và tranh đấu quần chúng
Được yêu cầu phản ảnh các tiến bộ mà phong trào phò sự sống đã thực hiện được trong 8 năm qua cũng như các khó khăn gặp phải, Julie Brown, chủ tịch Liên Đòan Phò Sự Sống Mỹ (American Life League, viết tắt là ALL), ghi nhận rằng trong khoảng thời gian ấy, các chương trình vươn tới giới trẻ của ALL đã gia tăng 4 lần về tầm cỡ và con số các nhóm quần chúng tại hạ tầng cơ sở trực thuộc ALL đã từ dưới 20 tăng lên 96. “Quan trọng hơn cả là chúng tôi đã làm tê liệt các cố gắng của tổ chức Làm Cha Mẹ Có Kế Hoạch (Planned Parenthood) tại nhiều tiểu bang. ALL, và hai tổ chức Quốc Tế Chặn Đứng Làm Cha Mẹ Có Kế Hoạch (Stop Planned Parenthood International) và Nhạc Rock Phò Sự Sống (Rock for Life) có vinh dự được liệt kê trên danh sách “Mười Kẻ Thù Hàng Đầu” của các liên doanh phá thai. Chúng tôi được khích lệ ngoài sức tưởng tượng vì sự lớn mạnh cứ thế tiếp tục.
Tuy nhiên Julie cho hay: trong khi các người Mỹ phò sự sống mỗi ngày một trở thành các nhà tranh đấu có hiệu quả, thì sự tiến bộ về luật lệ trên bình diện quốc gia vẫn chưa theo kịp. Bà nói: xét chung, phong trào đã mất khá nhiều thời gian về phương diện chính trị, vì đã đồng hóa mình với nền chính trị đảng phái, hơn là tranh đấu dành sự nhất quán nơi các viên chức dân cử, bất chấp thuộc đảng phái nào. Theo thiển ý, chứng cớ rõ ràng nhất của lầm lỗi ấy chính là sự kiện: toàn bộ phong trào chính trị phò sự sống đã thiếu sót gần 12 năm qua chỉ vì đã chỉ tập chú chính trị vào một điều duy nhất: làm sao đạt được việc ngăn cấm phá thai bán sinh (partial-birth abortion ban), thay vì dùng các năm ấy để tranh đấu cho việc ngăn cấm mọi hình thức phá thai. Chỉ bám trụ vào một mảnh luật lệ vốn không chấm dứt được việc phá thai là một dấu chỉ chả tốt đẹp gì cho việc can dự vào chính trị của phong trào. May mắn một điều: ALL không phải là một tổ chức chính rị.
Thay vào đó, ALL nhấn mạnh tới việc giáo dục cho người ta biết các nguyên tắc phò sự sống. Thí dụ, trong mùa tranh cử năm 2008, một số tổ chức có liên hệ với ALL, đáng kể nhất là Wisconsin Phò Sự Sống (Pro-Life Wisconsin), “đã tham gia rất sâu vào việc gây ý thức phải đầu phiếu có trách nhiệm và về phẩm giá của con người nhân bản”
Dù cuộc trưng cầu dân ý về tư cách người (personhood) [của phôi thai] tại tiểu bang Colorado không thành công, ALL “vẫn hết sức tự hào về các cố gắng không mệt mỏi của Kristi Burton và mọi thành viên khác của Colorado Dành Quyền Bình Đảng (Colorado for Equal Rights) ” đã có công đem vấn đề đó ra đầu phiếu và giúp quảng bá sáng kiến ấy. Chúng tôi coi cố gắng này như một thúc đẩy kỳ diệu cho các cố gắng tranh đấu dành tư cách người [cho phôi thai] trên toàn đất nước… [Chiến thắng] chỉ đạt được nhờ kiên trì theo đuổi nguyên tắc…”
Theo nhận định của Bà Brown, thách thức lớn nhất do cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội năm 2008 đem lại có hai mặt: Đầu tiên, là phải giáo dục từng thành viên Quốc Hội để họ thấy rõ các lý do tại sao Đạo Luật Tự Do Chọn Lựa (FoCA) chẳng là gì khác hơn một cố gắng có phối hợp nhằm biến việc phá thai thành một dân quyền theo luật lệ, một điều hết sức vô lý. Thách thức thứ hai là sử dụng cơ hội giáo dục ấy để tập chú vào nhân tính và tư cách người có tính cá thể của đứa trẻ chưa sinh, một việc sẽ loại bỏ hành vi phá thai, không coi nó như một “vấn đề” chính trị nữa mà đẩy nó trọn khối vào chỗ nó cần được xem sét, nghĩa là coi nó như một hành vi sát nhân và phải được dứt khoát loại ra khỏi vòng pháp luật.
ALL đang ở tư thế sẵn sàng khởi sự chiến dịch giáo dục nói trên, vì đã 30 năm nay, nó luôn theo đuổi cuộc đấu tranh dành sự thừa nhận tư cách người cho mọi trẻ em chưa sinh, không trừ một em nào. Liên Đoàn này đã thực hiện một cuốn DVD dài 4 phút rưỡi tựa đề là Những Bước Của Em Bé (Baby Steps). Cuốn DVD này sử dụng hình ảnh siêu âm 4 chiều với hành động sống để minh họa 16 giai đoạn phát triển bào thai. Có thể xem cuốn video này trên mạng, và các huấn đạo viên về khủng hoảng thai nghén, với một laptop cầm tay, đã có thể sử dụng DVD này mà cứu được nhiều bé thơ vốn gặp nguy hiểm trước khi sinh ra.
ALL cũng thực hiện việc giáo dục để quần chúng biết các hậu quả giết người của nhiều ‘giải đáp’ dược liệu đối với vấn nạn mang thai bất đắc dĩ. “Các tay cổ vũ phá thai hiện đang dấn thân vào việc đẩy mạnh chính nghĩa của họ bằng cách ‘hóa học hóa’ việc phá thai đến độ các ‘bệnh xá phá thai’ trên thực tế không còn là một vấn đề nữa. Điều ấy có nghĩa là chúng ta phải vạch trần sự kiện này: một số hóa chất có thể gây ra việc phá thai, trong đó có các thuốc ngừa thai dùng hócmôn (hormonal contraceptives)”. Trong trường hợp, theo kế hoạch tương lai về việc quốc hữu hóa việc chăm sóc sức khoẻ, các bác sĩ và dược sĩ buộc phải cho toa và cung cấp các thuốc trục thai, ALL “sẽ làm việc với các nhà lãnh đạo của hội Quốc Tế Các Dược Sĩ Phò Sự Sống (Pharmacists for Life International) để bảo đảm rằng những ai bị cám dỗ từ bỏ tự do lương tâm của mình nên hiểu rằng một hành vi như thế là hoàn toàn đi ngược lại mọi quyền tự do được Hiến Pháp bảo vệ”.
Bà Brown, một tín hữu Công Giáo đạo hạnh, biết một cách sâu sắc rằng phong trào phò sự sống đang tham gia một trận chiến thiêng liêng. Nhiều năm qua, ALL ừng kêu gọi các vị giám mục Hoa Kỳ hãy giảng dạy mạnh mẽ hơn nữa về tính thánh thiêng của sự sống con người và từ khước, không cho rước lễ bất cứ chính trị gia Công Giáo nào công khai bất đồng với giáo huấn của Giáo Hội. Giữa tháng Mười Một năm 2008, bà cho hay: “ALL rất biết ơn đối với hơn 100 vị giám mục Công Giáo, trong chu kỳ bầu cử vừa qua, đã minh định rằng giết người vô tội trước khi họ được sinh ra là việc nguy kịch nhất hiện đất nước ta đang phải đương đầu, nên ai hỗ trợ việc ấy là tự động loại mình ra khỏi lá phiếu của chúng ta”.
Cầu nguyện, ăn chay, và nối vòng tay
Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống là một hình thức tương đối mới mẻ để biểu dương việc phò sự sống, bao gồm ba yếu tố sau đây: 1) người có đức tin được mời gọi cầu nguyện và ăn chay để chấm dứt việc phá thai trong khoảng thời gian nhất định 40 ngày; 2) các thiện nguyện viên được tuyển chọn để duy trì việc canh thức trong hòa bình suốt 24 tiếng đồng hồ bên ngoài các cơ sở phá thai địa phương trong khoảng thời gian trên, để gây ý thức về các bất công đang xẩy ra tại những nơi đó và làm dấu hy vọng cho những người đang tìm cách phá thai; 3) sứ điệp phò sự sống được truyền lan trong cộng đồng địa phương, tại các nhà thờ và trường học, trên báo chí và tại từng nhà.
Phong trào này khởi đầu khoảng bốn năm trước đây tại Texas; chiến dịch toàn quốc lần thứ ba của Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống đã diễn ra từ 24 tháng Chín tới 2 tháng Mười Một năm 2008, tại hơn 175 cộng đoàn thuộc 47 tiểu bang, Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, Samoa Mỹ và 2 tỉnh Gia Nã Đại, với hàng chục ngàn người tham dự.
David Bereit, giám đốc toàn quốc của chiến dịch Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống, đã du hành khắp Nước Mỹ và đã chứng kiến tận mắt các hiệu quả đầy khích động đối với phong trào tranh đấu phò sự sống ở địa phương. Ông nhìn nhận rằng cả ba yếu tố trên đều là thành phần trong chủ thuyết tranh đầu phò sự sống của quá khứ, “nhưng khi đem cả ba yếu tố đó lại với nhau cùng một lúc, trong một khoảng thời gian cô đọng 40 ngày, xem ra ta đã đem vào cuộc cả một sức năng động chưa từng thấy bao giờ… Nó đem lại cho người ta một điều gì đó họ có thể làm được ngay tại địa phương để tạo ra thay đổi; nó là một dự án cô đọng có khởi đầu có kết thúc, và với thời gian, nó có được một thành tích có thể lục lại được”
Các con số thống kê thu lượm được trong chiến dịch Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống mới nhất đây quả là đáng kể: 543 trẻ em và các bà mẹ của chúng đã được cứu khỏi nạn phá thai, con số khá đông các nhân viên làm việc tại các bệnh xá phá thai đã bỏ việc, nhiều trung tâm phá thai đã giảm giờ kinh doanh, và một cơ sở phá thai đã đóng cửa vĩnh viễn.
Theo Bereit, một ích lợi lâu dài của Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống là nó đã chú tâm tới và hợp nhất hóa được phong trào tranh đấu phò sự sống tại địa phương. Ông nói: “Chúng tôi đã có được các trung tâm thai nghén liên hệ, các thừa tác vụ hàn gắn sau khi phá thai, các nhóm đòi quyền sống, các nhóm lập pháp và tư pháp. Những việc trên đã đem nhiều người lại với nhau, dù họ thuộc nhiều niềm tin khác nhau. Tôi được diễm phúc thấy nhiều người dù không đồng ý kiến với nhau về phương diện thần học nhưng đã xát cánh với nhau trong một cố gắng như Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống”. Dù chương trình này khởi đầu tại một cộng đồng Tin Lành, nhưng người ta ước tính có đến 70% tham dự viên trong chiến dịch năm 2008 là người Công Giáo.
Dù nói chung, bị giới truyền thông cấp quốc gia làm ngơ (trừ các đài truyền hình, truyền thanh và báo chí Kitô giáo), Bereit cho hay Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống đã được giới truyền thông địa phương theo dõi. Hơn 100 tờ báo, đài truyền thanh và truyền hình địa phương tường thuật về nó vì đó là câu truyện gây tranh cãi ngay trong chính các cộng đoàn địa phương ấy. Ngạc nhiên một điều: các bài tin tức trên truyền thông thế tục ở địa phương có tính hết sức tích cực, có lẽ vì phương thức của phong trào là một phương thức hòa bình, hướng vào cầu nguyện và đặt nặng việc giải quyết chứ không kình chống ai. Nó không giống như hình ảnh tiêu cực mà kỹ nghệ phá thai thường cố gắng tô vẽ ra.
Chiến dịch Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống lần thứ ba đã tạo nên cả một lực đẩy đáng kể cho các cố gắng liên tục phò sự sống trong cộng đoàn hay bồi đắp cho các cố gắng phò sự sống hiện có. Một số cộng đoàn đã quyết định sẽ tiếp tục duy trì sự hiện diện phò sự sống tại các cơ sở phá thai địa phương, như tổ chức 40 giờ phò sự sống mỗi tuần chẳng hạn. Bereit cho hay: các phối trí viên toàn quốc đang bị tràn ngập bởi các lời yêu cầu được huấn luyện cách làm huấn đạo bên vệ đường.
Thua một trận chiến chứ không thua cuộc chiến
Chiến thuật gia phò sự sống dài hạn là Michael Schwartz, trong một bài nói truyện nhân cuộc hội thoại từ xa vào ngày 5 tháng Mười Một vừa qua, nhớ lại rằng chỉ có một lần trong suốt 80 năm qua, tức năm 1988, mới có một tổng thống Mỹ hoàn tất nhiệm kỳ của mình và được kế nhiệm bởi một tân tổng thống cùng một đảng chính trị. Nói cách khác, quả lắc đã lắc rồi. Đảng Dân Chủ chiếm được 20 ghế tại Hạ Viện, nhưng mất mát thuần trong lá phiếu phò sự sống thì ít hơn nhiều, vì khá nhiều đảng viên Cộng Hòa bị mất ghế vốn phò phá thai. Schwartz nhận định “Chúng ta không thể để phong trào phò sự sống trở thành bộ phận phụ của Đảng Cộng Hòa”.
FoCA có thể là một đạo luật dữ dằn, nhưng sức kiềm chế của nó khá ngắn. Hội Đồng Nghiên Cứu Gia Đình (Family Research Council) công bố rằng các liên lạc của họ ở Quốc Hội thông báo cho họ hay các dân biểu Dân Chủ không muốn gây khích động đối với các cử tri có giá vào lúc khởi đầu thời chính phủ Obama và do đó các đề nghị trong đạo luật kia đã được triển hạn vô hạn định. Hôm Thứ Sáu sau ngày bầu cử, Christopher Smith (R-NJ), một lãnh tụ phò sự sống kỳ cựu tại Quốc Hội, nhận định rằng trong tân Hạ Nghị Viện, sẽ có 200 dân biểu phò sự sống. Smith, Schwartz, và FRC nhất trí rằng
FoCA không thể được thông qua và những người phò sự sống sẽ có thể ngăn chặn nhiều dự luật phò phá thai đang được đệ trình trong năm 2009-2010.
Những người cầm quyền có thể đưa ra các quyết định lớn lao, nhưng liệu phán quyết Roe v. Wade có phải là luật của đất nước hay không, là tùy phong trào phò sự sống có thay đổi được tâm trí của con người cá thể và có lên khuôn lại được xã hội khởi đầu với các cộng đoàn địa phương hay không. Như David Bereit từng nói “mùa thu này, trận chiến chính trị tuy bị thua, nhưng ta đã chiếm được hàng trăm mạng sống. Tôi xác tín rằng các chiến thắng ấy sẽ có tác động lớn lao hơn nhiều… Đó là thành quả của những người biết đem niềm tin của mình ra hành động ngay tại nơi họ đang sống”
Theo Michael J. Miller, Catholic World Report, tháng 1 năm 2009
Giáo dục và tranh đấu quần chúng
Được yêu cầu phản ảnh các tiến bộ mà phong trào phò sự sống đã thực hiện được trong 8 năm qua cũng như các khó khăn gặp phải, Julie Brown, chủ tịch Liên Đòan Phò Sự Sống Mỹ (American Life League, viết tắt là ALL), ghi nhận rằng trong khoảng thời gian ấy, các chương trình vươn tới giới trẻ của ALL đã gia tăng 4 lần về tầm cỡ và con số các nhóm quần chúng tại hạ tầng cơ sở trực thuộc ALL đã từ dưới 20 tăng lên 96. “Quan trọng hơn cả là chúng tôi đã làm tê liệt các cố gắng của tổ chức Làm Cha Mẹ Có Kế Hoạch (Planned Parenthood) tại nhiều tiểu bang. ALL, và hai tổ chức Quốc Tế Chặn Đứng Làm Cha Mẹ Có Kế Hoạch (Stop Planned Parenthood International) và Nhạc Rock Phò Sự Sống (Rock for Life) có vinh dự được liệt kê trên danh sách “Mười Kẻ Thù Hàng Đầu” của các liên doanh phá thai. Chúng tôi được khích lệ ngoài sức tưởng tượng vì sự lớn mạnh cứ thế tiếp tục.
Tuy nhiên Julie cho hay: trong khi các người Mỹ phò sự sống mỗi ngày một trở thành các nhà tranh đấu có hiệu quả, thì sự tiến bộ về luật lệ trên bình diện quốc gia vẫn chưa theo kịp. Bà nói: xét chung, phong trào đã mất khá nhiều thời gian về phương diện chính trị, vì đã đồng hóa mình với nền chính trị đảng phái, hơn là tranh đấu dành sự nhất quán nơi các viên chức dân cử, bất chấp thuộc đảng phái nào. Theo thiển ý, chứng cớ rõ ràng nhất của lầm lỗi ấy chính là sự kiện: toàn bộ phong trào chính trị phò sự sống đã thiếu sót gần 12 năm qua chỉ vì đã chỉ tập chú chính trị vào một điều duy nhất: làm sao đạt được việc ngăn cấm phá thai bán sinh (partial-birth abortion ban), thay vì dùng các năm ấy để tranh đấu cho việc ngăn cấm mọi hình thức phá thai. Chỉ bám trụ vào một mảnh luật lệ vốn không chấm dứt được việc phá thai là một dấu chỉ chả tốt đẹp gì cho việc can dự vào chính trị của phong trào. May mắn một điều: ALL không phải là một tổ chức chính rị.
Thay vào đó, ALL nhấn mạnh tới việc giáo dục cho người ta biết các nguyên tắc phò sự sống. Thí dụ, trong mùa tranh cử năm 2008, một số tổ chức có liên hệ với ALL, đáng kể nhất là Wisconsin Phò Sự Sống (Pro-Life Wisconsin), “đã tham gia rất sâu vào việc gây ý thức phải đầu phiếu có trách nhiệm và về phẩm giá của con người nhân bản”
Dù cuộc trưng cầu dân ý về tư cách người (personhood) [của phôi thai] tại tiểu bang Colorado không thành công, ALL “vẫn hết sức tự hào về các cố gắng không mệt mỏi của Kristi Burton và mọi thành viên khác của Colorado Dành Quyền Bình Đảng (Colorado for Equal Rights) ” đã có công đem vấn đề đó ra đầu phiếu và giúp quảng bá sáng kiến ấy. Chúng tôi coi cố gắng này như một thúc đẩy kỳ diệu cho các cố gắng tranh đấu dành tư cách người [cho phôi thai] trên toàn đất nước… [Chiến thắng] chỉ đạt được nhờ kiên trì theo đuổi nguyên tắc…”
Theo nhận định của Bà Brown, thách thức lớn nhất do cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội năm 2008 đem lại có hai mặt: Đầu tiên, là phải giáo dục từng thành viên Quốc Hội để họ thấy rõ các lý do tại sao Đạo Luật Tự Do Chọn Lựa (FoCA) chẳng là gì khác hơn một cố gắng có phối hợp nhằm biến việc phá thai thành một dân quyền theo luật lệ, một điều hết sức vô lý. Thách thức thứ hai là sử dụng cơ hội giáo dục ấy để tập chú vào nhân tính và tư cách người có tính cá thể của đứa trẻ chưa sinh, một việc sẽ loại bỏ hành vi phá thai, không coi nó như một “vấn đề” chính trị nữa mà đẩy nó trọn khối vào chỗ nó cần được xem sét, nghĩa là coi nó như một hành vi sát nhân và phải được dứt khoát loại ra khỏi vòng pháp luật.
ALL đang ở tư thế sẵn sàng khởi sự chiến dịch giáo dục nói trên, vì đã 30 năm nay, nó luôn theo đuổi cuộc đấu tranh dành sự thừa nhận tư cách người cho mọi trẻ em chưa sinh, không trừ một em nào. Liên Đoàn này đã thực hiện một cuốn DVD dài 4 phút rưỡi tựa đề là Những Bước Của Em Bé (Baby Steps). Cuốn DVD này sử dụng hình ảnh siêu âm 4 chiều với hành động sống để minh họa 16 giai đoạn phát triển bào thai. Có thể xem cuốn video này trên mạng, và các huấn đạo viên về khủng hoảng thai nghén, với một laptop cầm tay, đã có thể sử dụng DVD này mà cứu được nhiều bé thơ vốn gặp nguy hiểm trước khi sinh ra.
ALL cũng thực hiện việc giáo dục để quần chúng biết các hậu quả giết người của nhiều ‘giải đáp’ dược liệu đối với vấn nạn mang thai bất đắc dĩ. “Các tay cổ vũ phá thai hiện đang dấn thân vào việc đẩy mạnh chính nghĩa của họ bằng cách ‘hóa học hóa’ việc phá thai đến độ các ‘bệnh xá phá thai’ trên thực tế không còn là một vấn đề nữa. Điều ấy có nghĩa là chúng ta phải vạch trần sự kiện này: một số hóa chất có thể gây ra việc phá thai, trong đó có các thuốc ngừa thai dùng hócmôn (hormonal contraceptives)”. Trong trường hợp, theo kế hoạch tương lai về việc quốc hữu hóa việc chăm sóc sức khoẻ, các bác sĩ và dược sĩ buộc phải cho toa và cung cấp các thuốc trục thai, ALL “sẽ làm việc với các nhà lãnh đạo của hội Quốc Tế Các Dược Sĩ Phò Sự Sống (Pharmacists for Life International) để bảo đảm rằng những ai bị cám dỗ từ bỏ tự do lương tâm của mình nên hiểu rằng một hành vi như thế là hoàn toàn đi ngược lại mọi quyền tự do được Hiến Pháp bảo vệ”.
Bà Brown, một tín hữu Công Giáo đạo hạnh, biết một cách sâu sắc rằng phong trào phò sự sống đang tham gia một trận chiến thiêng liêng. Nhiều năm qua, ALL ừng kêu gọi các vị giám mục Hoa Kỳ hãy giảng dạy mạnh mẽ hơn nữa về tính thánh thiêng của sự sống con người và từ khước, không cho rước lễ bất cứ chính trị gia Công Giáo nào công khai bất đồng với giáo huấn của Giáo Hội. Giữa tháng Mười Một năm 2008, bà cho hay: “ALL rất biết ơn đối với hơn 100 vị giám mục Công Giáo, trong chu kỳ bầu cử vừa qua, đã minh định rằng giết người vô tội trước khi họ được sinh ra là việc nguy kịch nhất hiện đất nước ta đang phải đương đầu, nên ai hỗ trợ việc ấy là tự động loại mình ra khỏi lá phiếu của chúng ta”.
Cầu nguyện, ăn chay, và nối vòng tay
Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống là một hình thức tương đối mới mẻ để biểu dương việc phò sự sống, bao gồm ba yếu tố sau đây: 1) người có đức tin được mời gọi cầu nguyện và ăn chay để chấm dứt việc phá thai trong khoảng thời gian nhất định 40 ngày; 2) các thiện nguyện viên được tuyển chọn để duy trì việc canh thức trong hòa bình suốt 24 tiếng đồng hồ bên ngoài các cơ sở phá thai địa phương trong khoảng thời gian trên, để gây ý thức về các bất công đang xẩy ra tại những nơi đó và làm dấu hy vọng cho những người đang tìm cách phá thai; 3) sứ điệp phò sự sống được truyền lan trong cộng đồng địa phương, tại các nhà thờ và trường học, trên báo chí và tại từng nhà.
Phong trào này khởi đầu khoảng bốn năm trước đây tại Texas; chiến dịch toàn quốc lần thứ ba của Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống đã diễn ra từ 24 tháng Chín tới 2 tháng Mười Một năm 2008, tại hơn 175 cộng đoàn thuộc 47 tiểu bang, Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, Samoa Mỹ và 2 tỉnh Gia Nã Đại, với hàng chục ngàn người tham dự.
David Bereit, giám đốc toàn quốc của chiến dịch Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống, đã du hành khắp Nước Mỹ và đã chứng kiến tận mắt các hiệu quả đầy khích động đối với phong trào tranh đấu phò sự sống ở địa phương. Ông nhìn nhận rằng cả ba yếu tố trên đều là thành phần trong chủ thuyết tranh đầu phò sự sống của quá khứ, “nhưng khi đem cả ba yếu tố đó lại với nhau cùng một lúc, trong một khoảng thời gian cô đọng 40 ngày, xem ra ta đã đem vào cuộc cả một sức năng động chưa từng thấy bao giờ… Nó đem lại cho người ta một điều gì đó họ có thể làm được ngay tại địa phương để tạo ra thay đổi; nó là một dự án cô đọng có khởi đầu có kết thúc, và với thời gian, nó có được một thành tích có thể lục lại được”
Các con số thống kê thu lượm được trong chiến dịch Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống mới nhất đây quả là đáng kể: 543 trẻ em và các bà mẹ của chúng đã được cứu khỏi nạn phá thai, con số khá đông các nhân viên làm việc tại các bệnh xá phá thai đã bỏ việc, nhiều trung tâm phá thai đã giảm giờ kinh doanh, và một cơ sở phá thai đã đóng cửa vĩnh viễn.
Theo Bereit, một ích lợi lâu dài của Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống là nó đã chú tâm tới và hợp nhất hóa được phong trào tranh đấu phò sự sống tại địa phương. Ông nói: “Chúng tôi đã có được các trung tâm thai nghén liên hệ, các thừa tác vụ hàn gắn sau khi phá thai, các nhóm đòi quyền sống, các nhóm lập pháp và tư pháp. Những việc trên đã đem nhiều người lại với nhau, dù họ thuộc nhiều niềm tin khác nhau. Tôi được diễm phúc thấy nhiều người dù không đồng ý kiến với nhau về phương diện thần học nhưng đã xát cánh với nhau trong một cố gắng như Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống”. Dù chương trình này khởi đầu tại một cộng đồng Tin Lành, nhưng người ta ước tính có đến 70% tham dự viên trong chiến dịch năm 2008 là người Công Giáo.
Dù nói chung, bị giới truyền thông cấp quốc gia làm ngơ (trừ các đài truyền hình, truyền thanh và báo chí Kitô giáo), Bereit cho hay Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống đã được giới truyền thông địa phương theo dõi. Hơn 100 tờ báo, đài truyền thanh và truyền hình địa phương tường thuật về nó vì đó là câu truyện gây tranh cãi ngay trong chính các cộng đoàn địa phương ấy. Ngạc nhiên một điều: các bài tin tức trên truyền thông thế tục ở địa phương có tính hết sức tích cực, có lẽ vì phương thức của phong trào là một phương thức hòa bình, hướng vào cầu nguyện và đặt nặng việc giải quyết chứ không kình chống ai. Nó không giống như hình ảnh tiêu cực mà kỹ nghệ phá thai thường cố gắng tô vẽ ra.
Chiến dịch Bốn Mươi Ngày Phò Sự Sống lần thứ ba đã tạo nên cả một lực đẩy đáng kể cho các cố gắng liên tục phò sự sống trong cộng đoàn hay bồi đắp cho các cố gắng phò sự sống hiện có. Một số cộng đoàn đã quyết định sẽ tiếp tục duy trì sự hiện diện phò sự sống tại các cơ sở phá thai địa phương, như tổ chức 40 giờ phò sự sống mỗi tuần chẳng hạn. Bereit cho hay: các phối trí viên toàn quốc đang bị tràn ngập bởi các lời yêu cầu được huấn luyện cách làm huấn đạo bên vệ đường.
Thua một trận chiến chứ không thua cuộc chiến
Chiến thuật gia phò sự sống dài hạn là Michael Schwartz, trong một bài nói truyện nhân cuộc hội thoại từ xa vào ngày 5 tháng Mười Một vừa qua, nhớ lại rằng chỉ có một lần trong suốt 80 năm qua, tức năm 1988, mới có một tổng thống Mỹ hoàn tất nhiệm kỳ của mình và được kế nhiệm bởi một tân tổng thống cùng một đảng chính trị. Nói cách khác, quả lắc đã lắc rồi. Đảng Dân Chủ chiếm được 20 ghế tại Hạ Viện, nhưng mất mát thuần trong lá phiếu phò sự sống thì ít hơn nhiều, vì khá nhiều đảng viên Cộng Hòa bị mất ghế vốn phò phá thai. Schwartz nhận định “Chúng ta không thể để phong trào phò sự sống trở thành bộ phận phụ của Đảng Cộng Hòa”.
FoCA có thể là một đạo luật dữ dằn, nhưng sức kiềm chế của nó khá ngắn. Hội Đồng Nghiên Cứu Gia Đình (Family Research Council) công bố rằng các liên lạc của họ ở Quốc Hội thông báo cho họ hay các dân biểu Dân Chủ không muốn gây khích động đối với các cử tri có giá vào lúc khởi đầu thời chính phủ Obama và do đó các đề nghị trong đạo luật kia đã được triển hạn vô hạn định. Hôm Thứ Sáu sau ngày bầu cử, Christopher Smith (R-NJ), một lãnh tụ phò sự sống kỳ cựu tại Quốc Hội, nhận định rằng trong tân Hạ Nghị Viện, sẽ có 200 dân biểu phò sự sống. Smith, Schwartz, và FRC nhất trí rằng
FoCA không thể được thông qua và những người phò sự sống sẽ có thể ngăn chặn nhiều dự luật phò phá thai đang được đệ trình trong năm 2009-2010.
Những người cầm quyền có thể đưa ra các quyết định lớn lao, nhưng liệu phán quyết Roe v. Wade có phải là luật của đất nước hay không, là tùy phong trào phò sự sống có thay đổi được tâm trí của con người cá thể và có lên khuôn lại được xã hội khởi đầu với các cộng đoàn địa phương hay không. Như David Bereit từng nói “mùa thu này, trận chiến chính trị tuy bị thua, nhưng ta đã chiếm được hàng trăm mạng sống. Tôi xác tín rằng các chiến thắng ấy sẽ có tác động lớn lao hơn nhiều… Đó là thành quả của những người biết đem niềm tin của mình ra hành động ngay tại nơi họ đang sống”
Theo Michael J. Miller, Catholic World Report, tháng 1 năm 2009