Top StoriesChọn ngày khác
Pape Francis during Holy Thursday's Chrism Mass commemorates the institution of the priesthood
L’Osservatore Romano18/04/2014
2014-04-17 L’Osservatore Romano - “Anointed with the oil of gladness”. In a few words Pope Francis was able to capture the mission of a priest. This he did in his homily at Holy Thursday's Chrism Mass, 17 April, in St Peter's Basilica. The following is the English text of the Pope's homily, which was delivered in Italian.

Dear Brother Priests,

In the eternal “today” of Holy Thursday, when Christ showed his love for us to the end (cf. Jn 13:1), we recall the happy day of the institution of the priesthood, as well as the day of our own priestly ordination. The Lord anointed us in Christ with the oil of gladness, and this anointing invites us to accept and appreciate this great gift: the gladness, the joy of being a priest. Priestly joy is a priceless treasure, not only for the priest himself but for the entire faithful people of God: that faithful people from which he is called to be anointed and which he, in turn, is sent to anoint.

Anointed with the oil of gladness so as to anoint others with the oil of gladness. Priestly joy has its source in the Father’s love, and the Lord wishes the joy of this Love to be “ours” and to be “complete” (Jn 15:11). I like to reflect on joy by contemplating Our Lady, for Mary, the “Mother of the living Gospel, is a wellspring of joy for God’s little ones” (Evangelii Gaudium, 288). I do not think it is an exaggeration to say that priest is very little indeed: the incomparable grandeur of the gift granted us for the ministry sets us among the least of men. The priest is the poorest of men unless Jesus enriches him by his poverty, the most useless of servants unless Jesus calls him his friend, the most ignorant of men unless Jesus patiently teaches him as he did Peter, the frailest of Christians unless the Good Shepherd strengthens him in the midst of the flock. No one is more “little” than a priest left to his own devices; and so our prayer of protection against every snare of the Evil One is the prayer of our Mother: I am a priest because he has regarded my littleness (cf. Lk 1:48). And in that littleness we find our joy. Joy in our littleness!

For me, there are three significant features of our priestly joy. It is a joy which anoints us (not one which “greases” us, making us unctuous, sumptuous and presumptuous), it is a joy which is imperishable and it is a missionary joy which spreads and attracts, starting backwards – with those farthest away from us.

A joy which anoints us. In a word: it has penetrated deep within our hearts, it has shaped them and strengthened them sacramentally. The signs of the ordination liturgy speak to us of the Church’s maternal desire to pass on and share with others all that the Lord has given us: the laying on of hands, the anointing with sacred chrism, the clothing with sacred vestments, the first consecration which immediately follows… Grace fills us to the brim and overflows, fully, abundantly and entirely in each priest. We are anointed down to our very bones… and our joy, which wells up from deep within, is the echo of this anointing.

An imperishable joy. The fullness of the Gift, which no one can take away or increase, is an unfailing source of joy: an imperishable joy which the Lord has promised no one can take from us (Jn 16:22). It can lie dormant, or be clogged by sin or by life’s troubles, yet deep down it remains intact, like the embers of a burnt log beneath the ashes, and it can always be renewed. Paul’s exhortation to Timothy remains ever timely: I remind you to fan into flame the gift of God that is within you through the laying on of my hands (cf. 2 Tim 1:6).

A missionary joy. I would like especially to share with you and to stress this third feature: priestly joy is deeply bound up with God’s holy and faithful people, for it is an eminently missionary joy. Our anointing is meant for anointing God’s holy and faithful people: for baptizing and confirming them, healing and sanctifying them, blessing, comforting and evangelizing them.

And since this joy is one which only springs up when the shepherd is in the midst of his flock (for even in the silence of his prayer, the shepherd who worships the Father is with his sheep), it is a “guarded joy”, watched over by the flock itself. Even in those gloomy moments when everything looks dark and a feeling of isolation takes hold of us, in those moments of listlessness and boredom which at times overcome us in our priestly life (and which I too have experienced), even in those moments God’s people are able to “guard” that joy; they are able to protect you, to embrace you and to help you open your heart to find renewed joy.

A “guarded joy”: one guarded by the flock but also guarded by three sisters who surround it, tend it and defend it: sister poverty, sister fidelity and sister obedience.

The joy of priests is a joy which is sister to poverty. The priest is poor in terms of purely human joy. He has given up so much! And because he is poor, he, who gives so much to others, has to seek his joy from the Lord and from God’s faithful people. He doesn’t need to try to create it for himself. We know that our people are very generous in thanking priests for their slightest blessing and especially for the sacraments. Many people, in speaking of the crisis of priestly identity, fail to realize that identity presupposes belonging. There is no identity – and consequently joy of life – without an active and unwavering sense of belonging to God’s faithful people (cf. Evangelii Gaudium, 268). The priest who tries to find his priestly identity by soul-searching and introspection may well encounter nothing more than “exit” signs, signs that say: exit from yourself, exit to seek God in adoration, go out and give your people what was entrusted to you, for your people will make you feel and taste who you are, what your name is, what your identity is, and they will make you rejoice in that hundredfold which the Lord has promised to those who serve him. Unless you “exit” from yourself, the oil grows rancid and the anointing cannot be fruitful. Going out from ourselves presupposes self-denial; it means poverty.

Priestly joy is a joy which is sister to fidelity. Not primarily in the sense that we are all “immaculate” (would that by God’s grace we were!), for we are sinners, but in the sense of an ever renewed fidelity to the one Bride, to the Church. Here fruitfulness is key. The spiritual children which the Lord gives each priest, the children he has baptized, the families he has blessed and helped on their way, the sick he has comforted, the young people he catechizes and helps to grow, the poor he assists… all these are the “Bride” whom he rejoices to treat as his supreme and only love and to whom he is constantly faithful. It is the living Church, with a first name and a last name, which the priest shepherds in his parish or in the mission entrusted to him. That mission brings him joy whenever he is faithful to it, whenever he does all that he has to do and lets go of everything that he has to let go of, as long as he stands firm amid the flock which the Lord has entrusted to him: Feed my sheep (cf. Jn 21:16,17).

Priestly joy is a joy which is sister to obedience. An obedience to the Church in the hierarchy which gives us, as it were, not simply the external framework for our obedience: the parish to which I am sent, my ministerial assignments, my particular work … but also union with God the Father, the source of all fatherhood. It is likewise an obedience to the Church in service: in availability and readiness to serve everyone, always and as best I can, following the example of “Our Lady of Promptness” (cf. Lk 1:39, meta spoudes), who hastens to serve Elizabeth her kinswoman and is concerned for the kitchen of Cana when the wine runs out. The availability of her priests makes the Church a house with open doors, a refuge for sinners, a home for people living on the streets, a place of loving care for the sick, a camp for the young, a classroom for catechizing children about to make their First Communion… Wherever God’s people have desires or needs, there is the priest, who knows how to listen (ob-audire) and feels a loving mandate from Christ who sends him to relieve that need with mercy or to encourage those good desires with resourceful charity.

All who are called should know that genuine and complete joy does exist in this world: it is the joy of being taken from the people we love and then being sent back to them as dispensers of the gifts and counsels of Jesus, the one Good Shepherd who, with deep compassion for all the little ones and the outcasts of this earth, wearied and oppressed like sheep without a shepherd, wants to associate many others to his ministry, so as himself to remain with us and to work, in the person of his priests, for the good of his people.

On this Holy Thursday, I ask the Lord Jesus to enable many young people to discover that burning zeal which joy kindles in our hearts as soon as we have the stroke of boldness needed to respond willingly to his call.

On this Holy Thursday, I ask the Lord Jesus to preserve the joy sparkling in the eyes of the recently ordained who go forth to devour the world, to spend themselves fully in the midst of God's faithful people, rejoicing as they prepare their first homily, their first Mass, their first Baptism, their first confession… It is the joy of being able to share with wonder, and for the first time as God’s anointed, the treasure of the Gospel and to feel the faithful people anointing you again and in yet another way: by their requests, by bowing their heads for your blessing, by taking your hands, by bringing you their children, by pleading for their sick… Preserve, Lord, in your young priests the joy of going forth, of doing everything as if for the first time, the joy of spending their lives fully for you.

On this Thursday of the priesthood, I ask the Lord Jesus to confirm the priestly joy of those who have already ministered for some years. The joy which, without leaving their eyes, is also found on the shoulders of those who bear the burden of the ministry, those priests who, having experienced the labours of the apostolate, gather their strength and rearm themselves: “get a second wind”, as the athletes say. Lord, preserve the depth, wisdom and maturity of the joy felt by these older priests. May they be able to pray with Nehemiah: “the joy of the Lord is my strength” (cf. Neh 8:10).

Finally, on this Thursday of the priesthood, I ask the Lord Jesus to make better known the joy of elderly priests, whether healthy or infirm. It is the joy of the Cross, which springs from the knowledge that we possess an imperishable treasure in perishable earthen vessels. May these priests find happiness wherever they are; may they experience already, in the passage of the years, a taste of eternity (Guardini). May they know, Lord, the joy of handing on the torch, the joy of seeing new generations of their spiritual children, and of hailing the promises from afar, smiling and at peace, in that hope which does not disappoint.
Pope Francis: 'Serve one another in love'
Vatican Radio18/04/2014
2014-04-17 Vatican - In a gesture of humility and service, and in imitation of Christ, Pope Francis put on an apron and knelt down to wash the feet of 12 patients at a long-term care facility, during the Missa In Coena Domini, or the Mass of the Lord’s Supper, on Thursday evening.

Visibly fatigued and requiring assistance to kneel and stand up again as he came close to the end of the rite, Pope Francis conveyed tenderness and concern for each person, pouring water on each person’s foot, then drying it and kissing it, before offering a loving gaze, sometimes reciprocated, depending on each person’s state of health. The patients ranged in age from 16 to 86, and all suffer from a variety disabilities. All of them are Italian (though three were of a different ethnic origin), including one Muslim man.

The Mass was celebrated in Italian in the chapel of the Santa Maria della Provvidenza Centre, one of more than two dozen healthcare facilities, run by the Don Carlo Gnocchi Foundation. It reflected the character of the healthcare centre and of the local Christian community, with the centre’s usual Sunday choir, consisting of patients, volunteers and staff, singing popular Italian hymns. Many of the centre’s patients sat in their wheelchairs in the front rows of the assembly.

The Mass, which recalls Christ’s last Passover meal with this Apostles, his washing of their feet in a gesture of service, and the institution of the Eucharist, begins the Easter Triduum.

The Pope’s selection of the location and his gesture of washing the feet of 12 people with disability was intended to underline the forms of fragility, in which the Christian community is called to recognize the suffering Christ and to which it must devote attention, solidarity and charity.

In his brief homily, the Pope recalled that God made himself a servant in Christ and that this is the inheritance of all believers. Christ came to love and his followers, in turn, “need to be servants in love”.

Speaking extemporaneously, he said to wash the feet of another was, in Jesus’ time, the task of the slave or the servant of the house. In executing this gesture, Jesus tells his followers that they are called to be servants to each other.

“Everyone here must think of others… and how we can serve others better,” he said.

At the end of the Mass, the Pope carried the Blessed Sacrament to an Altar of Repose. He remained there in prayer until the end of the Pange Lingue hymn, after which he processed out of the chapel in the usual silence with which the Holy Thursday evening liturgy concludes.

This is the second year the Pope celebrates the Mass of the Lord’s Last Supper among a group of people usually marginalized by society. Last year, the Pope celebrated the Mass of the Lord’s Last Supper at a youth detention centre.
Pope Francis: In Coena Domini homily
Vatican Radio18/04/2014
2014-04-17 Vatican- Pope Francis preached an extemporaneous homily during the celebration of the Mass of the Lord’s Supper, which was held at S. Maria della Provvidenza, a rehabilitation and long-term care facility in the suburbs of Rome. The following is an English translation of Pope Francis’ reflections on the Lord’s loving act of service, an act which the Pope himself imitated later in the Mass, kneeling down to wash the feet of twelve patients of the centre.

We have heard what Jesus did at the Last Supper: It is a gesture of farewell. He is God and He makes Himself a servant, our servant. It is like an inheritance. You also must be servants of one another. He crossed this path by love. Also you must love each other and be servants in Love. This is the inheritance that Jesus leaves us. And He makes this gesture of washing feet, which is a symbolic act. The slaves performed this, the servants at the meals for the people who came to dine because at that time the streets were made of dirt, and when they entered in a house it was necessary to wash one’s feet. And Jesus made performed this action, a work, a service of a slave, of a servant. And this He leaves like an inheritance amongst us. We must be servants of each other.

And for this reason, the Church, today, commemorates the Last Supper when Jesus instituted the Eucharist, also—in the ceremony—performs the action of the washing of the feet, which reminds us that we must be servants of one another. Now I will perform this act, but all of us, in our hearts, let us think of others and think in the love that Jesus tells us that we have to have for the others and let us consider also how we can serve better, other people. Because Jesus wanted it this way amongst us.
Pope Francis at Chrism Mass: the joy of being a priest
Vatican Radio18/04/2014
2014-04-17 Vatican - “The Lord anointed us in Christ with the oil of gladness, and this anointing invites us to accept and appreciate this great gift: the gladness, the joy of being a priest.” At the Chrism Mass in Saint Peter’s, Pope Francis spoke about “priestly joy,” a joy, he said, “which anoints us,” an “imperishable joy,” a “missionary joy.”

The joy which anoints priests, the Pope said, “has penetrated deep within our hearts, it has shaped them, and strengthened them sacramentally.” It is a joy that can never be taken away; although it “can lie dormant, or be clogged by sin or by life’s troubles … deep down it remains intact, like the embers of a burnt log beneath the ashes, and it can always be renewed.”

Pope Francis focused especially on the third feature of priestly joy: “Priestly joy is deeply bound up with God’s holy and faithful people, for it is an eminently missionary joy.” This joy, he said, “arises only when the shepherd is in the midst of his flock.” There, his joy is “guarded” by the faithful, by “God’s faithful people” who are able to protect and embrace their priests, to help them open their hearts “to find renewed joy.”

Priestly joy, the Holy Father continued, is guarded, not only by the flock, but “by three sisters who surround it, tend it, and defend it: sister poverty, sister fidelity, and sister obedience.”

Explaining these three “sisters,” the Pope said that because the priest is poor “in terms of purely human joy,” he must seek his joy “from the Lord and from God’s faithful people.” The priest must go out of himself, seeking God and the people of God. “Going out of ourselves,” he said, “presupposes self-denial; it means poverty.”

Priestly joy is also a “sister to fidelity,” Pope Francis said – not, he explained, “in the sense that we [priests] are all ‘immaculate’ (would that by God’s grace we were!), for we are all sinners, but in the sense of an ever renewed fidelity to the one Bride, to the Church.” Priests will find true joy when they are faithful to their mission, doing “all that he has to do, and letting go of everything that he has to let go of, as long as he stands firm amid the flock which the Lord entrusted to him.”

Finally, priests find joy in “sister obedience,” an obedience not only to the externals of their mission, “but also union with God the Father, the source of all fatherhood.” The Pope continued, “It is also an obedience to the Church in service: in availability and readiness to serve everyone, always, and as best I can,” following the example of Mary.

“All who are called should know that genuine and complete joy does exist in this world,” Pope Francis said. “It is the joy of being taken from the people we love and then being sent back to them as dispensers of the gifts and counsels of Jesus.”

Concluding his homily, Pope Francis prayed that the Lord might “enable many young people to discover the burning zeal which joy kindles in our hearts as soon as we have the stroke of boldness needed to respond willingly to his call.” He prayed, too, for the recently ordained, for priests who have been in ministry for some time, and for elderly priests.
Vietnam: Les récentes libérations anticipées de dissidents signifient-elles un changement de politique des autorités vietnamiennes ?
Eglises d'Asie18/04/2014
Le plus ancien prisonnier politique du Vietnam, Nguyên Huu Câu, avait purgé 37 années de détention quand il a été libéré le 21 mars dernier. Les autorités vietnamiennes ont-elles résolu de changer d’attitude ? Toujours est-il qu’au cours de la semaine dernière, elles ont procédé à la libération anticipée de plusieurs prisonniers politiques, tous condamnés pour avoir exprimé publiquement une opinion critique sur le régime. Le docteur en droit Cu Huy Ha Vu a été libéré, bien avant le terme de sa peine, le 7 avril dernier. Deux autres dissidents bien connus, Nguyên Tiên Trung et Vi Duc Hôi, sont également sortis de prison, le 11 avril, avant l’expiration de leur peine.

Ces trois libérations successives ont surpris. Dans un communiqué paru le 14 avril, Amnesty International s’en réjouit, tout en faisant remarquer que ces trois dissidents n’auraient jamais dû être détenus et que de nombreux autres croupissent encore dans leurs cellules. Un autre commentaire prononcé au micro de la BBC replace cette manifestation d’apparente clémence dans le contexte d’une nouvelle stratégie politique qui aurait été adoptée par le Vietnam vis-à-vis des droits de l’homme en général et de la dissidence en particulier.

Le 7 avril dernier, Cu Huy Ha Vu a été libéré de prison avant l’expiration de sa peine. Accompagné de sa femme, il a aussitôt gagné les Etats-Unis où il doit recevoir des soins médicaux. Il est le fils d’un poète célèbre, Cu Huy Cân, proche collaborateur de Hô Chi Minh et ministre de son premier gouvernement. Juriste de profession et directeur d’un cabinet d’avocats, Cu Huy Ha Vu s’était fait connaître par ses déclarations retentissantes en faveur de la démocratie, mises en ligne sur Internet ou parues dans la presse étrangère.

Il avait été arrêté en novembre 2010, sous un prétexte fallacieux, dans un hôtel de Saigon. Le 4 avril 2011, le Tribunal populaire de Hanoi le condamnait à sept ans de prison pour « propagande contre l’Etat socialiste du Vietnam ». Sa peine de prison a été ainsi allégée de plus de trois ans.

Les deux autres bénéficiaires d’une libération anticipée avaient été également condamnés pour délit d’opinion.

Vi Duc Hôi, écrivain, journaliste et membre du Parti communiste, avait été exclu du parti en 2007 pour avoir appelé le régime à une réforme démocratique. Arrêté en 2010, il fut, un peu plus tard, condamné en première instance à huit ans de prison, une peine qui avait été réduite à cinq ans de prison lors du procès en appel.

La libération de Nguyên Tiên Trung a été une grande surprise pour lui-même et pour sa famille tout étonnée de le revoir, le 11 avril dernier. Ce jeune ingénieur en informatique de 30 ans, blogueur et militant pour la démocratie, avait été condamné en 2010 pour « tentative de renversement du pouvoir populaire ». Membre fondateur d’un petit groupe nommé « Association de la jeunesse démocratique », il avait été arrêté le 7 juillet 2009. En janvier 2010, il avait été condamné à sept ans de prison. La délibération des juges avait duré 15 minutes. Mais il avait fallu 45 minutes pour lire la sentence prétendument issue de cette délibération.

Il ne fait pas de doute pour les intéressés comme pour beaucoup d’observateurs que ces libérations anticipées sont le résultat des très nombreuses pressions internationales exercées sur les autorités vietnamiennes.

Dans une émission en langue vietnamienne, diffusée par la BBC le 13 avril 2014, un ancien diplomate vietnamien a déclaré que cette série de libération anticipées était surtout le signe d’une une nouvelle stratégie du gouvernement en matière de politique internationale. Il a en particulier insisté sur la nouvelle image que l’Etat vietnamien veut présenter au monde, depuis qu’il a obtenu d’être membre du Conseil des droits de l’homme de l’Organisation des Nations Unies. C’est aussi, a-t-il affirmé, une façon de desserrer l’étau de la Chine, dont les ambitions territoriales sont de plus en plus visibles, en se rapprochant des puissances occidentales, en particulier des Etats-Unis qui exercent une pression constante dans le domaine humanitaire.(eda/jm)

(Source: Eglises d'Asie, le 18 avril 2014)
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Ơn cứu độ là một món quà được cho không từ Thiên Chúa.
Pt Huỳnh Mai Trác18/04/2014
Ơn cứu độ “không thể mua được, cũng không thể bán được” bởi vì đó là một món quà hòan tòan chỉ được cho không”. Nhưng muốn nhận thì Chúa đòi hỏi phải có một tâm hồn khiêm nhường, hiền hậu và biết vâng lời” . Và trong ngày lễ Truyền Tin, chúng ta được mời gọi hân hoan vui mừng như ngày đại lễ và tạ ơn Thiên Chúa, bởi vì hôm nay chúng ta kỷ niệm một giai đọan đích thật đi đến sự cứu độ kể từ ngày con người bị đuổi ra khỏi địa đàng”.

Dĩ nhiên vì lý do đó chúng ta vui mừng ngày lễ hôm nay : ngày lễ từ con đường này, một người mẹ và một người mẹ khác nữa, một người cha và một người cha khác nữa” ,Đức Giáo Hòang giải thích Ngài mời gọi suy niệm về hình ảnh của Eva và Adong, cùng hình ảnh của Maria và Giêsu “ và cùng chiêm nghiệm về dòng lịch sử mà Thiên Chúa luôn đồng hành cùng dân của Ngài .

Adong và Eva “ làm thành một dân tộc” . Và trên con đường này, họ không cô đơn : họ có Thiên Chúa đồng hành, Thiên Chúa đã đồng hành cùng nhân lọai suốt cuộc hành trình lâu dài : khởi đầu là sự bất phục tùng và chấm dứt trong sự phục tùng vâng lời”.

Thiên Chúa vẫn luôn luôn ở với dân người trên mọi đường đi : Chúa đã gởi đến những tiên tri và những người để giải thích những lề luật”. Nhưng tại sao Thiên Chúa đã đồng hành với dân người với lòng ưu ái như thế ? “Để làm mềm lòng chúng ta “ đó là câu trả lời . Và Kinh Thánh đã giải thích rỏ ràng : Ta sẽ biến đổi trái tim bằng đá của các ngươi thành những quả tim bằng thịt .

Trong thực chất Thiên Chúa muốn làm mềm lòng chúng ta” để chúng ta có thể đón nhận “lời hứa của Thiên Chúa từ địa dàng : một người làm nên tội, và một Người đến để ban ơn cứu độ”.

Vâng đó là lời xác quyết “ơn cứu độ không thể mua được cũng như không thể bán đươc. Chỉ được biếu không, được cho không” . Và như vậy chúng ta không thể tự mình cứu lấy mình được, ơn cứu độ là một món quà, hòan tòan cho không”. Như thánh Phao lồ đã viết, ơn cứu độ không thể mua bằng giá máu của các con bò mộng hoặc dê cừu”. Và nếu không thể mua được thì đối với chúng ta cần phải có một con tim khiêm tốn, một con tim hiền hậu, một con tim biết tùng phục như Mẹ Maria”.

Như vậy thế nào là con đường khiêm tốn, thế nào là lòng khiêm nhường ? Rất là đơn sơ , Đức Giáo Hòang Phanxicô kết luận : hãy nói lên rằng, tôi là người nam, tôi là người nữ, còn Ngài là Thiên Chúa! Và tiến bước trước mặt Thiên Chúa trong sự vâng phục và với tâm hồn hiền hậu vâng lời chịu lụy . (Nguồn Tin:

Tin Giáo Hội Việt Nam
Video Tháo Đinh và Táng Xác Chúa - Thứ Sáu Tuần Thánh tại Nam Úc
Truyền Thông Vietcatholic Adelaide18/04/2014
Phụng Vụ Thứ Sáu Tuần Thánh 2014 tại Nam Úc

Hôm nay thứ Sáu tuần thánh, Giáo Hội tưởng niệm việc Chúa Giêsu chịu hiến tế, chịu chết trên thập giá để cứu chuộc chúng ta. Ngày mà Ngài hoàn tất chương trình cứu chuộc đã được Chúa Cha sai đến trần gian. Vì yêu thương nhân loại, Ngài đã đến thế gian để ở với chúng ta, chia sẻ kiếp người với chúng ta và đã chết vì chúng ta.

Thật là một tình yêu cao cả và vĩ đại, một tình yêu vượt trên cả sự chết.

Nhìn lên Thánh giá, chúng ta chiêm ngắm con Thiên Chúa xuống thế làm người, Ngài chết để cứu chuộc chúng ta, để chúng ta được sống và sống dồi dào hạnh phúc.

Tình yêu Chúa đối với chúng ta cao vời như thế. Nhưng có mấy khi chúng ta đón nhận để rồi chúng ta trao ban lại cho tha nhân hay chúng ta còn chối từ, còn phản bội để đi vào con đường tội lỗi.

Cùng với Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại tiểu bang Nam Úc, xin mời quý vị và anh chị em hãy tiến vào kinh nghiệm của những giờ phút sau cùng của Đức Giêsu Kitô trên trần gian này, một kinh nghiệm nhận được từ ân sủng của Thiên Chúa: một kinh nghiệm vừa thánh thiêng mà cũng vừa thực tại, vừa đau thương vừa tuyệt vời, trong đó Chúa Giêsu đúc kết cho chúng ta những bài học quý giá nhất về cuộc sống và giáo huấn của người, đó chính là chết vì yêu.

Thưa quý vị, giờ này khắp nơi trên thế giới, nơi có sự hiện diện các tín hữu Công Giáo trong những giờ phút linh thiêng của thứ Sáu tuần thánh Giáo Hội mời gọi chúng ta suy gẫm về chặng đàng thánh giá và suy tôn thánh giá Chúa, mời gọi chúng ta dành những giờ phút thinh lặng nơi tận cõi lòng mình, hãy mở con mắt đức tin để chiêm ngắm Chúa trên thánh giá. Chiêm ngắm tình yêu thương tha thứ vô biên của Chúa dành cho chúng ta. Một tình yêu vượt trên cả sự chết, chết vì người mình yêu…

Trong tâm tình ấy Cộng Đồng Công Giáo VN - Nam Úc đã cùng hiệp thông qua 14 chăng đàng thánh giá thứ Sáu tuần thánh 2014 tại trung tâm Đức Mẹ Thuyền Nhân Việt Nam tại Pooraka, thuộc tiểu bang Nam Úc.

Trong hội trường rộng với khoảng trên 1000 người tham dự chặng đàng thánh giá do Đức ông Nguyễn Minh Tâm, quản nhiệm cộng đồng chủ sự cùng với phụng đoàn và với đoàn tông đồ mặc áo dài trắng chít khăn tang trên đầu, lần lượt dõi theo những bước chân của Chúa Giêsu qua từng chặng đàng thánh giá, từ dinh Philatô đến đỉnh đồi Golgotha, với sự tham dự sốt sáng của toàn thể giáo dân trong cộng đồng.

Trong không khí bao trùm màu tang, cộng đoàn đã lặng lẽ sốt sáng suy niệm về chặng đường khổ nạn mà Chúa Giêsu phải chịu vì tội lỗi nhân loại. Qua những lời dẫn giải, suy niệm, những bài ca trầm buồn suy tôn thánh giá, những nét mặt trầm tư thống hối và những lời kinh nguyện dủ buồn như có sức mạnh liên kết lòng mọi người kết hợp một cách trọn vẹn trong ý nghĩa thương khó, nơi gặp gỡ của sự công bằng và lòng thương xót, của sự phán xét và quyền tối thượng, bởi vì không có thánh giá sẽ không có ơn cứu độ, không có Giáo Hội, không có sự tha thứ, không có hòa giải, không có hy vọng. Thánh giá là trung tâm điểm nơi sự chết và phục sinh của con Thiên Chúa.

Sau 12 chặng đàng thánh giá, trong thinh lặng phủ trùm không gian, toàn thể cộng đoàn cùng hướng về cây thánh giá lớn nơi gian cung thánh, ngạo nghễ, ngước cao, nơi Chúa Giêsu chịu đóng đinh, thân thể bê bết máu, thương cảm, thảm sầu. Lời nguyện ngắm về giờ phút tháo đinh Chúa từ trên thánh giá do đoàn Liên Minh Song Tâm dẫn giải, diễn lại 2 chặng sau cùng tháo đanh chúa Giêsu và táng trong hang đá: Cộng đoàn hướng nhìn lên thánh giá cùng suy niệm về khung cảnh năm xưa môn đệ tháo đinh Chúa từ cây thánh giá trên đỉnh đồi hiu hắt mà lòng đầy thương cảm, chen lẫn trong khung trời buồn, những lời ca thống hối của ca đoàn như réo rắt thấm sâu lòng người, mời gọi mọi người hãy sống cho xứng đáng với tình yêu Chúa dành cho nhân loại bằng cách lánh xa tội lỗi mà mau quay gót trở về bên tình yêu dịu hiền của Chúa. Hãy sống thánh thiện, và hãy yêu tha nhân như Chúa đã yêu chúng ta, một tình yêu vị tha, quảng đại và quên cả chính mình.

Sau nghi thức táng xác, Thánh Thể Chúa được đặt trong hòm kính, Chương trình Thăng Tiến Hôn Nhân và Gia Đình đã cung nghinh Thánh Thể Chúa, cùng với Đức ông chủ sự, các vị tông đồ, phụng đoàn, rước thánh thể quanh hội trường tiến về hang đá tượng trưng cho ngôi mộ xưa, nơi an táng thánh thể Chúa.

Những lời kinh, tiếng nhạc hòa lẫn trong tâm tình thống hối, tiếc thương, những giờ phút sốt sáng quỳ bên hang đá trong ngày kỷ niệm Chúa chịu khổ hình và chịu chết như in sâu vào lòng người tham dự trong ngày thứ Sáu tuần thánh.

Trong những giờ phút linh thiêng và cảm động, người tín hữu có dịp suy gẫm sâu xa hơn về Thánh gía, cùng cầu xin. Xin Chúa cho chúng ta luôn cảm nghiệm được tình yêu Thiên Chúa, Ngài đã chết vì tội lỗi nhân loại. Xin Chúa cho chúng ta luôn biết sống gắn bó mật thiết với Chúa, biết tránh xa dịp tội. Hầu không những luôn biết quay gót trở về với Chúa mà còn đưa tha nhân, anh chi em chúng con cùng trở về với Chúa như chính tình yêu Chúa dành cho chúng ta.


Nghi thức tháo đanh, táng xác và an vị thánh thể Chúa trong hang đá đã kết thúc lúc 12 giờ trưa. Mọi người thinh lặng ra về trong tâm tình chay tịnh của ngày thứ Sáu tuần thánh và sẽ tiếp tục nghi thức suy tôn và hôn kính thánh gía vào lúc 3 giờ chiều thứ Sáu cùng ngày.

Đan Huyền
tường trình
Đàng Thánh Giá Giáo xứ St Margaret Mary Brunswick, Melbourne
Lm Anthony Nguyễn Hữu Quảng SDB18/04/2014
Tin Melbourne (Tô Tịnh)
DIỄN NGUYỆN ĐÀNG THÁNH GIÁ: Tại Giáo xứ St Margaret Mary’s Brunswick Úc Châu
Xem hình ảnh xin bấm vào đây:
Sáng thứ Sáu Tuần thánh 18/4/2014 nhà thờ St Margart Mary’s chật ních người già trẻ lớn bé gồm người Úc, Ý, Việt nam và các sắc dân khác… Họ tới để tham dự diễn nguyện “Đàng Thánh Giá và Lòng Thương Xót Chúa”.
Với chủ đề đó, trước đàng Thánh giá chủ tế đã dẫn nhập: Trong nhật ký của Thánh Nữ Mary Faustina Kowalski, người được Thiên Chúa chọn làm Tông đồ và Thư ký của Lòng Thương Xót Chúa, có đoạn viết: “Trong thời Cựu Ước, Ta đã gửi các Tiên tri đến làm sấm sét để răn đe sửa trị dân Ta. Hôm nay Ta gửi đến tất cả mọi người trên thế giới Lòng Thương Xót của Ta. Ta không muốn phạt nhân loại đau khổ nữa, nhưng muốn chữa lành, và ôm chặt các con vào Trái Tim đầy tình Thương Xót của Ta.” (Nhật ký 1588).
Bức ảnh Lòng Thương Xót Chúa có một mối liên hệ chặt chẽ với ngày Thứ Sáu Tuần Thánh. Hai luồng máu và nước tuôn ra từ trái tim của Đấng Cứu Thế và vết thương trên hai tay và cạnh sườn Ngài nhắc nhớ lại những biến cố tử nạn của ngày Thứ Sáu, và qua đó, lòng xót thương vô bờ bến của Thiên Chúa. Sự tha thứ mà Chúa Giêsu dành cho Phêrô, người bạn thân đã chối bỏ Ngài, và Giuda Iscariot, kẻ đã nộp Ngài, cũng như sự hy sinh cuối cùng trên thập giá, là một vài vén mở cho chúng ta thấy về đại dương Thương Xót lớn lao mà Thiên Chúa đổ tràn trên nhân loại.
Hãy cùng đi với Chúa chặng đường Thương Khó năm nay trong Lòng Thương Xót Chúa, lòng thương xót mà chính Ngài đã hứa sẽ là “nơi tựa nương và ẩn náu cho tất cả mọi linh hồn, nhất là những linh hồn tội lỗi khốn khổ...”, mà từ đó “một đại dương ân sủng sẽ tuôn tràn trên những ai biết tìm đến nguồn mạch Lòng Thương Xót” của Ngài. (Nhật ký 699)
Rồi các diễn viên đã diễn lại cảnh bữa tiệc ly của Chúa Giêsu với sự bội phản của Giuđa để đưa vào cảnh Chúa bị bắt, vác thập giá, cảnh Chúa gặp Mẹ đã ngừng lại với bài ca “Gentle Woman” qua giọng ca trầm lắng của bé Amy Trần đã làm cho cả cộng đoàn trầm lắng không một tiếng động. Hình như ai cũng đang nhỏ lệ khóc thương Chúa và đồng cảm với Maria, người mẹ khổ đau đã bị lưỡi đồng đâm thấu như lời tiên tri Giacaria đã nói lúc gặp mẹ dâng con trong đền thờ. Rồi kết thúc bằng tháo đinh Chúa và an táng trong huyệt mộ… Sau hơn một tiếng đồng hồ, nhiều người đã ngậm ngùi nhỏ lệ và trong tâm tình tạ ơn thống hối đã lên đặt bông hay thắp lên một ngọn nến trước mồ của Chúa… và ra về trong thinh lặng cầu nguyện.
Phụng Vụ - Mục Vụ
Phúc cho ai không thấy mà tin
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT18/04/2014
Chúa Nhật II PHỤC SINH, năm A
Chúa Nhật “ LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA “ ( Đức Thánh Cha Phanxicô phong thánh cho hai Chân phước Gioan XXIII và Gioan-Phaolô II).

Ga 20,19-31


Cuộc thương khó của Chúa Giêsu đã biểu lộ hoàn toàn tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại, đối với con người. Việc Chúa sống lại đã củng cố lòng tin cho nhiều người. Các tông đồ sau khi được Chúa Phục sinh hiện ra, đặc biệt khi các Ngài lãnh nhận Chúa Thánh Thần, đức tin của các Ngài lúc đó mới rực rỡ, sáng tỏ. Đức tin ấy là bằng chứng không bao giờ mất của những con người suốt đời dấn thân theo Chúa. Hôm nay, khi Chú hiện ra, không có mặt của tông đồ Tôma, do đó, Ông đã nói với các tông đồ bạn:” Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người , nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi chẳng tin “.

Chúa Giêsu Phục sinh đã minh chứng rõ ràng lời của Ngài loan báo trước. Các người phụ nữ, mồ trống và bằng chứng của các tông đồ đã nói lên tất cả sự thật về Chúa sống lại. Tôma muốn có chứng cớ: được sờ vào vết thương và thọc bàn tay vào cạnh sườn Chúa Phục sinh. Đó là lý luận bình thường của tất cả mọi con người bình thường bởi vì ai cũng muốn được thực nghiệm, ai cũng muốn thấy rồi mới tin. Chúa sống lại bất ngờ hiện ra và ban bình an cho các tông đồ, bình an của Chúa Phục sinh là niềm hạnh phúc, niềm vui của những ai có đức tin. Chúa ban bình an và nói :” Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em “. Rồi Chúa trao cho các môn đệ quyền tha tội bằng một lời nói và bằng hơi thở của Ngài :” Ngài thổi hơi trên họ và nói : Hãy chịu lấy Thánh Thần.Các con tha tội cho ai thì tội họ được tha; các con cầm tội ai thì tội họ bị cầm lại “. Thổi hơi là sinh khí, là thần khí Thiên Chúa đã ban cho nguyên tổ Adam…hơi thở ấy thần khí Chúa, là hoa quả của sự bình an, Chúa sống lại trao ban cho các môn đệ của Ngài.

Trong nhà đóng kín, hôm nay Chúa Phục sinh hiện đến có cả Tôma và các tông đồ. Chúa nhắc lại cho Tôma về điều kiện, khúc mắc mà Tôma đặt ra để có thể tin vào Chúa Phục sinh. Đứng trước Chúa sống lại, Tôma chỉ có một thái độ, một hành động duy nhất là phủ mình trước mặt Chúa không dám nói gì. Tôma cũng không dám xỏ tay vào lỗ đinh nơi chân tay của Chúa Phục sinh hay dám cả gan thọc bàn tay vào cạnh sườn của Chúa sống lại. Tôma chỉ có thể thốt lên :” Lạy Chúa là Chúa trời tôi “. Đó là đức tin, lời tuyên xưng thật trong sáng mà Tôma đã bầy tỏ với Chúa Phục sinh. Jean-Claude Dunand viết :” Lòng ngờ vực mà ông Tôma nói lên thật ra là chính đáng.Chúng ta thử ở chỗ của ông xem ! Người ta kể cho ông rằng một người đã chết nay hãy còn sống ! Đó là điều làm sao tin được chứ ! Xét theo lẽ thường thì không thể được. Thầy Giêsu mà người ta đã thấy chết trên một cây thập giá, đã đặt trong một ngôi mộ, đóng lại với một tảng đá lớn, giờ lại là một người sống sao ? Làm sao tin được một chuyện như thế ?...Đức tin không liên hệ với một điều mắt thấy hay cảm nhận với giác quan, cũng không liên hệ với những gì người ta hiểu.Tin là đặt tin tưởng…Được tin dựa
trên lòng tin tưởng vào một lời nói, một lời được nghe một cách trung thành và đều đặn”.

Vâng, đức tin là đặc ân Thiên Chúa trao ban cho con người. Không có đức tin, con người sẽ chẳng nhận ra được điều gì cả ! Chúa Giêsu đã sống lại, Ngài đã trở về với Chúa Cha, ngự bên hữu Thiên Chúa Cha để cùng hiển trị với Chúa Cha.Chúa Phục sinh đã ban cho chúng ta một mối phúc, mối phúc mà chúng ta tuy ở xa Ngài hơn các tông đồ, nhưng lại rất gần gũi Ngài vì chúng ta không thấy Ngài như các tông đồ nhưng chúng ta vẫn tin :” Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin.Phúc cho ai đã không thấy mà tin “ (Ga 20, 29 ).

Chúa Nhật hôm nay là Chúa Nhật “Lòng thương xót Chúa “. Đức Thánh Cha Phanxicô phong thánh cho hai Chân phước Gioan XXIII và Chân phước Gioan-Phaolô II. Đây là hai vị thánh sống rất gần gũi chúng ta. Một Vị thánh đã triệu tập Công đồng Vaticanô II khi tuổi đã già, nhưng lại là một Vị thánh đã làm tái diễn lại ngày Lễ Hiện Xuống mới. Thánh Gioan XXIII là Vị thánh đã làm cho Công đồng Vaticanô II trở nên Công đồng của Lễ Ngũ Tuần mới.Còn thánh Gioan-Phaolô II là thánh của giới trẻ. Cả hai Vị thánh Gioan XXIII và Gioan-Phaolô II đều là những Vị thánh hết sức đặc biệt nói lên Lòng thương xót của Chúa. Thánh Gioan-Phaolô II đã chọn Chúa Nhật II Phục sinh để kính “ Lòng Thương Xót Chúa “.Chúng ta tạ ơn Chúa vì hôm nay, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nâng hai Chân phước Gioan XXIII và Gioan-Phaolô II nên bậc hiển thánh để tất cả Giáo Hội hoàn vũ tôn kính các Ngài…

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã sống lại khải hoàn và chiến thắng sự chết vinh quang, xin ban thêm đức tin cho chúng con để chúng con luôn tin vào Chúa sống lại.

Xin cho chúng con luôn biết noi gương hai thánh Gioan XXIII và Gioan-Phaolô II yêu mến và tôn sùng “ Lòng Thương Xót Chúa “. Amen.


1.Tại sao Chúa Giêsu Phục sinh lại nói :” Phúc cho những ai không thấy mà tin ?
2.Tôma đã nói gì với các bạn tông đồ ?
3.Tôma là người thế nào ?
4.Thánh nào đã cho biết về Thánh Danh :” Lòng Thương Xót Chúa “.
5.Ai đã phong thánh cho nữ tu Faustina ?
6.Nữ tu Faustina là người nước nào ?

Văn Hóa
Phục Sinh
Lm. Giuse Trần Việt Hùng18/04/2014
Tin yêu hy vọng dâng trào,
Muốn ban sự sống, Chúa trao thân mình.
Đớn đau chuốc lấy khổ hình,
Chết treo thập giá, cực hình vì yêu,
Thân trần thiêu đốt nắng chiều,
Ân đền phúc trả, bấy nhiêu tháng ngày.
Xin thương cất chén đắng này,
Ý Cha nên trọn, giang tay cứu đời.
Gục đầu, trút thở, tàn hơi,
Hiến dâng hy tế, muôn đời khắc ghi.
Hạt mầm chôn xuống chết đi,
Trổ sinh hoa trái, có chi sánh bằng.
Khổ đau thánh giá thường hằng,
Vác đi theo Chúa, siêng năng mỗi ngày.
Lời vàng phán bảo hôm nay,
Ách Ta êm ái, gánh tay nhẹ nhàng.
Qua khổ ải tới vinh quang,
Triều thiên sáng chói, huy hoàng phúc vinh.
Chúa Ta sống lại hiển linh,
Cứu nhân độ thế, trọn tình xót thương.

Thành tâm dâng Chúa lời cầu,
Thần dân dưới thế, khấu đầu khấn xin.
Dủ hồn thao thức lòng tin,
Ngợi khen danh Chúa, van xin chúc lành.
Mắt nhìn sự vật chung quanh,
Tai nghe tấu khúc, âm thanh tuyệt vời.
Miệng thầm khấn nguyện đôi lời,
Ngợi ca danh Chúa, muôn đời tán dương.
Nhịp nhàng hơi thở trầm hương,
Khói nhang khứu giác, làn sương cao vời.
Gối quỳ, đầu cúi, hồn ơi,
Vòng tay trước ngực, dâng lời khấn van.
Tâm tư, thần trí bình an,
Nguyện cầu cùng Chúa, thương ban trí lòng.
Tẩy cho tâm sạch hồn trong,
Niềm Tin, Cậy, Mến, cầu mong vững vàng.
Tâm đầu kết hợp nài van,
Yêu người, mến Chúa, xóa tan hận thù.
Cầu xin Các Đấng hộ phù,
Thiên đàng chờ đón, thiên thu vĩnh hằng.

Đưa tay Chúa dắt con về,
Đi đâu đi mãi, mải mê thú trần.
Lời ngay, nói thật, vạch trần,
Chỉ cho con biết, nợ nần bấy lâu.
Chúa thương đón lấy khổ sầu,
Mong con thoát khỏi, vũng sâu bùn lầy.
Vẫy vùng tâm dạ đong đầy
Tâm linh lạc hướng, xin Thầy cứu con.
Cả tin nhẹ dạ héo hon,
Tin người ái mộ, lòng son phỉnh lừa.
Nghe lời ngon ngọt theo bừa,
Lỗi điều răn Chúa, xin chừa từ nay
Quyết lòng suy thẳng, nghĩ ngay,
Tránh xa thần tượng, cầu may chữa lành.
Phận người cát bụi mong manh,
Mạo danh thần thánh, ơn lành cứu cho.
Ơn thiêng phù trợ khỏi lo,
Tiền trao công đức, mối lo vẫn còn.
Chúa thương cứu độ hồn con,
Tin yêu phó thác, sắt son muôn đời.

Đường đời uổn khúc vòng xoay,
Bước đi đi mãi, cần quay trở về.
Nắng chiều đỉnh núi Can-Vê,
Chết treo thập giá, máu bê bết mình.
Chúa thương gánh lấy tội tình,
Cứu con thoát khỏi, luyện hình khổ đau.
Sao còn lẩn tránh phía sau,
Thực hành sống đạo, hãy mau khẩn cầu.
Tâm xa, lạc bước bấy lâu,
Kêu mời hoán cải, vạn sầu nhớ thương.
Thôi rồi lỡ nhỡ tình trường,
Mải mê lạc thú, vấn vương kiếp này.
Cầu buông gian dối đắng cay,
Thấm nhuần lẽ đạo, phen này quyết tâm.
Trở về bên Chúa từ tâm,
Rời xa lối cũ, bước lầm tránh qua.
Ân thiêng thôi thúc giao hòa,
Xét mình xưng thú, vào tòa xin tha.
Chúa Kitô, chết vì ta,
Xin thương tha thứ, đón ta trở về.

Ai mang đau khổ dư thừa,
Vui chung chưa thấy, lại lừa đổ quanh.
Đi tìm bắt bẻ cạnh tranh,
Thắng thua hơn thiệt, cố dành chữ kiêu.
Liều thân sa chốn tiêu điều.
Vợ chồng con cái, gây nhiều khó khăn.
Đoạn trường trăm mối băn khoăn,
Còn đâu mái ấm, tận căn xói mòn.
Dù rằng một chữ cỏn con,
Vô tình dập tắt, héo hon lòng người.
Khổ đau chồng chất gấp mười,
Nhiệt tâm lo lắng, nhạo cười ý ngay.
Yêu thương nhắc khéo lời này,
Tri ân Tạo Hóa, ơn này phú ban.
Nam thanh nữ tú ngang hàng.
Đường đời chung nẻo, nhẫn vàng có đôi.
Chi bằng tôn trọng nhau thôi,
Song hành tiến bước, cặp đôi hữu tình.
Gia đình con cái an bình,
Sống vui hạnh phúc, trong tình Chúa thương.

Tử hình thập giá chiều xưa,
Gánh nặng oằn vai, cũng chưa thỏa lòng.
Ngã xô dập dụi lưng còng,
Đòn roi hằn vết, tỏ lòng Chúa thương.
Khóc than tội lỗi vấn vương,
Lột trần da tróc, rạn xương vết bầm.
Lưỡi đòng nhọn sắc thấu tâm,
Treo thân thịt rách, âm thầm buốt đau.
Sức tàn hơi yếu qua mau,
Gục đầu trút thở, cõi sau bước vào.
Nhân loại lỡ giết Chúa sao?
Mẹ thương nhìn ngắm, biết bao âu sầu.
Xác con ôm ẵm hồi lâu,
Đành chôn xác Chúa, mặc dầu xót thương.
Mồ chôn cửa lấp đôi đường,
Tông đồ môn đệ, tựa nương Chúa Trời.
Sớm chiều lặng lẽ khôn vơi,
Mồ không trống trải, Chúa dời chốn đây.
Niềm tin hy vọng đong đầy,
Phục Sinh vinh hiển, xin Thầy cứu con.

Vũ trụ bao la tuyệt vời,
Con người nhỏ bé, cuộc đời chóng qua.
Thời gian cống hiến chút qùa.
Sống sao ý nghĩa, giao hòa thế nhân.
Học khôn học khéo đường trần,
Trau dồi trí đức, đối nhân khó bì.
Kho tàng kiến thức là chi?
Tập tành nhân đức, cũng vì tấm thân.
Sửa mình, tẩy uế, canh tân,
Hợp tình chung sống, thành nhân thức thời.
Khuyên người cố học biết đời,
Biết sai biết đúng, gọi mời hiến thân.
Noi gương tỏa sáng chứng nhân,
Nghe lời Chúa dậy, giữ thân cứu hồn.
Tin Mừng nhắc nhở ôn tồn,
Trả vay vay trả, khéo khôn thật thà.
Công bằng chớ lỗi người ta,
Vào tòa xưng thú, tội tha vạ còn,
Ân đền oán tha cho tròn,
Lòng thanh tâm lặng, sắt son một đời.

Không gian vũ trụ trao ban,
Thiên hà tinh tú, ngút ngàn trời mây.
Muôn loài thụ tạo có đây,
Vĩnh hằng thiên phú, cõi này thiên thai
Tin rằng từ thuở sơ khai,
Trời cao đất rộng, có ai mong chờ.
Vội mong tính đếm từng giờ.
Dòng đời xuôi chảy, lững lờ trôi qua.
Tìm đâu cuộc sống an hòa,
Trăm công nghìn việc, kinh qua mỗi ngày.
Thời gian quí báu lắm thay,
Bận chi sống vội, không ngày không đêm.
Chúa ban ngày tháng êm đềm,
Cùng nhau chia xẻ, ấm êm gia đình.
Vợ chồng con cái yên bình,
Tụng ca danh Chúa, vô hình thiêng liêng.
Giê-su đôi mắt dịu hiền,
Ngước trông thập giá, linh thiêng cứu đời.
Lữ hành cuộc sống ai ơi.
Yêu người mến Chúa, một đời khát mong.

Yêu thương Chúa xuống gian trần
Hy sinh cứu độ, thân trần đớn đau.
Nhìn lên thánh giá hồi lâu,
Lòng thương xót Chúa, ghi sâu cõi lòng.
Thì thầm khấn vái cầu mong,
Trí lòng tĩnh lặng, giữ trong tâm hồn.
Tôn thờ Chúa Cả càn khôn,
Ngắm nhìn tượng Chúa, suy tôn phép mầu.
Lòng suy miệng xướng lời cầu,
Tình yêu dâng hiến, khấu đầu ý Cha.
Hết tình trọn nghĩa vị tha,
Mong tình đáp trả, tránh xa tội đời.
Lặng yên nhìn Chúa cao vời,
Vòng tay âu yếm, dâng lời thở than.
Gục đầu tấu lậy nài van,
Xin thương tha thứ, Chúa ban phúc lành.
Ơn thiêng soi sáng lòng thanh,
Quyết tâm sửa lỗi, hoàn thành lễ dâng.
Hiệp lời khấn nguyện đỡ nâng,
Thoát vòng gian dối, xin vâng theo Ngài.

Mênh mang huyền diệu vũ hoàn,
Nhiệm mầu khôn ví, vẹn toàn thẳm sâu.
Ngắm nhìn tứ phía thật lâu,
Không gian im lắng, một bầu trời quang.
Thiên hình vạn trạng huy hoàng,
Triệu ngàn tinh tú, ánh quang bầu trời.
Cõi không vươn trải bao đời,
Âm thầm di chuyển, khắp nơi không cùng.
Ngút ngàn vũ trụ không trung,
Ai đong ai đếm. ngàn trùng cách xa.
Đất liền biển cả bao la,
Núi non hùng vĩ, có là gì đâu.
Hành tinh trái đất dù lâu,
Hoàn toàn giới hạn, qủa cầu vòng xoay.
Sóng gầm gió thổi lạ thay,
Bao đời vẫn thế, xưa nay sinh tồn.
Lắng lòng yên lặng tâm hồn,
Suy cùng nghĩ thấu, kính tôn Chúa Trời.
Hạ mình chịu chết cho đời,
Treo thân thập giá, Ngôi Lời Chúa Con.

Theo Thầy cúi xuống rửa chân,
Yêu thương bác ái, dấn thân vào đời.
Cúi mình hạ xuống mọi nơi,
Chọn bàn thấp nhất, xin mời bước lên.
Chúa mang chậu nước đến bên
Phê-rô lung túng, đừng nên, thưa Thầy
Giê-su là Chúa, là Thầy.
Đóng vai đầy tớ, giờ đây sẵn sàng.
Rửa chân phục vụ người làng,
Chân trần lấm bụi, kẻ sang người hèn.
Dù cho môn đệ phàm hèn.
Hồn nhơ bán Chúa, bon chen kiếm tiền.
Ba lần chối Chúa luân phiên,
Đa phần chạy trốn, sợ phiền tấm thân.
Chúa thương ghé mắt đôi lần,
Thầy đây đừng sợ, đường trần sẽ qua.
Hiến thân chịu chết vì ta,
Nêu gương phục vụ, giải hòa lẫn nhau.
Bỏ qua tha thứ thật mau,
Xứng danh môn đệ, trước sau một Thầy.

Bước chân đi mãi không ngừng,
Ngày mai chưa tới, xin đừng quá lo.
Đường đời may mắn rủi ro,
Sống giây hiện tại, Trời cho mỗi ngày.
Thức dậy buổi sáng hôm nay,
Tri ân Thượng Đế, một ngày bình an.
Sống vui phúc lộc tuôn tràn,
Hồn an hưởng phước, ngập tràn tin yêu.
Bon chen tranh đấu chi nhiều,
Được thua thắng bại, sớm chiều cạn vơi
Lam lũ vất vả cả đời,
Học hành, lao động, qua thời thanh xuân.
Ngập tràn bao nỗi gian truân,
Biết bao lo lắng, mỗi tuần qua mau.
Dừng chân đong đếm trước sau.
Trần gian của cải, xa nhau có ngày.
Sống sao ý nghĩa đời này,
Công cha nghĩa mẹ, ơn thầy khắc ghi.
Trời cao Chúa ngự uy nghi,
Cúi đầu kính lạy, thực thi công bình.
Tân Phúc Âm hóa Gia đình – Suy tư và thao thức
Hoài Thư Nguyễn18/04/2014
Tân Phúc Âm hóa Gia đình – Suy tư và thao thức

Có thể nói thế kỷ 21 là thế kỷ của khoa học và công nghệ, sự phát triển của nó với tốc độ chóng mặt như một cơn lũ kéo theo sự tăng trưởng kinh tế toàn cầu đã đem lại lợi ích vô cùng to lớn cho các nền kinh tế đang phát triển, bên cạnh đó mặc tiêu cực của nó cũng không nhỏ, nạn thất nghiệp cho những lao động phổ thông như là một hiện tượng; khủng hoảng hôn nhân gia đình đang nổ ra và lan rộng từng ngày. Đó là “ con sóng dữ “ do chính con người tạo nên và con người lại phải vật lộn trong cơn sóng để tồn tại.

Và để đáp ứng cho đòi hỏi của cuộc sống công nghiệp đầy nhộn nhịp và gian manh, mỗi con người và mỗi gia đình trong xã hội lại phải chạy đua với thời gian để cố làm sao kiếm được nhiều tiền cho cuộc sống, cho gia đình và con cái, và khi đã có đủ điều kiện vật chất cho cuộc sống ấm no thì lòng tham của con người không chỉ dừng lại đó mà lại tiến thêm một bước nữa là phải kiếm thật nhiều tiền để mua sắm xe hơi, bu-đing biệt thự. Thế là các thành viên trong gia đình tự tách mình ra khỏi cái đầm ấm của bửa cơm gia đình, con cái thì phó mặc cho nhà trường và người giúp việc; chồng thì ngày đêm lao vào công việc tại công ty qua các thương vụ kinh tế béo bở, say sưa giao lưu cùng bạn bè bên các đối tác làm ăn; vợ thì mãi mê trong công việc kinh doanh mua bán hoặc các cuộc vui chơi bên đồng nghiệp, dần dà những cuộc tiếp xúc thân mật đã tạo nên một môi trường tình cảm phức tạp nảy sinh một tình ý không ngay lành cho cả đôi bên, tình nghĩa vợ chồng và sự gắn bó hôn nhân đang khô cứng và trở nên chán ngán từng ngày, mỗi người lại tìm cho mình một thú vui riêng, gia đình chỉ còn lại là nơi trú ngụ cho những lúc rượu tàn, say sưa và mệt mõi.

Trước viễn cảnh những đổ vỡ của các gia đình đang lan rộng trong xã hội, trẻ em bị khủng hoảng tinh thần vì cảnh cha mẹ ly hôn đã bỏ bê học hành mà lao vào chốn ăn chơi. Hút chích, mại dâm và cướp giật là những tệ nạn đang hoành hành trong xã hội như một căn bệnh trầm kha khó chữa, nền tảng đạo đức gia đình đang bị xói mòn trầm trọng, là mối suy tư mà các đấng bậc trong Giáo Hội luôn thao thức vì niềm tin trong cuộc sống đã bị đánh cắp. Qua thời gian chuẩn bị, Giáo Hội đã chọn năm 2013-2014 là Năm Tân Phúc âm hóa gia đình như một lời mời gọi mọi thành phần dân Chúa từ bỏ con đường cũ, từ bỏ tội lỗi để trở về trong Đức Ky-tô, là nguồn mạch Ơn Cứu độ.

Là một Ky-tô hữu, cũng là con người trong thân phận mỏng dòn hèn yếu, mang trong mình tính hư xác thịt, đam mê và tội lỗi; có những lúc không tránh khỏi những mông lung lệch lạc, khi mà cuộc sống vật chất đã lôi cuốn con người lao vào chốn vui chơi mạo hiểm; bên cạnh đó sự đối xử với nhau giữa vợ chồng nhiều khi quá chân thật đã trở nên khô khan trong tình cảm, hòa lẫn những khó khăn trong cuộc sống đã nỗi lên những tiếng to nhỏ hằn hộc, tiếp nối với thời gian đã trở thành một làn khói mờ mịt ngày càng đẩy xa hình ảnh thân thương của tình yêu đôi lứa mà ngày hôn phối đã thề hứa trước bàn thờ Chúa.

Năm Tân Phúc âm hóa gia đình là một hồi chuông cảnh tỉnh cho những ai đang còn trong bóng tối lầm lạc, còn đang ngủ mê trong cơn say tiền bạc và tội lỗi, hãy tỉnh thức và quay về với Lòng Thương xót vô biên của Chúa. Hãy canh tân đời sống đức tin để làm chổ dựa tinh thần cho đời sống hôn nhân gia đình.

Ta cần phải làm gì trong năm Tân phúc âm hóa gia đình, đó là câu hỏi mà mỗi người, mỗi gia đình cần phải đặt ra và đem ra thực hiện với một tinh thần khẩn trương, vì đời sống hôn nhân gia đình trong xã hội ngày nay đang lâm vào một tình trạng khủng hoảng vô cùng bức bách.

1/ Đối với đời sống đức tin :

- Ngoài việc tham dự thánh lễ ngày Chúa Nhật một cách sốt sắng, tùy theo hoàn cảnh của mỗi gia đình chúng ta cần sắp xếp thời giờ để tham dự các thánh lễ ngày thường trong tuần ít nhất là các ngày: Thứ Tư là ngày lễ kính Thánh cả Giuse bổn mạng các gia trưởng, Thứ Năm là ngày kỷ niệm Bữa Tiệc Ly cầu nguyện cho các linh mục và ơn gọi các bậc tu trì, Thứ Sáu là ngày kỷ niệm cuộc Thương Khó của Chúa Giê-su.

- Tham dự các giờ chầu Thánh Thể để nuôi dưỡng một cách sống động Bí tích Thánh Thể, vì chính mình máu Chúa đang hiện diện trong Nhà Tạm nơi các nhà thờ để làm của ăn nuôi dưỡng linh hồn ta trên bước đường hành trình về Nước Chúa.

- Trong hoàn cảnh kinh tế hiện tại, một số gia đình khó có thể tổ chức giờ kinh gia đình thường xuyên thì ít ra cũng nên có ba buổi đọc kinh chung để tạo được một bầu khí quây quần hiệp nhất trong gia đình sau một ngày công việc vất vả; đồng thời cũng nên khuyến khích mỗi thành viên trong gia đình có thói quen đọc kinh riêng trước khi đi ngủ và mỗi khi thức dậy, là một phút tâm sự với Chúa Thánh Thần để cảm tạ và xin Ngài thánh hóa mọi việc làm của ta.

- Để thăng tiến trong đời sống đạo đức bình dân, chúng ta nên tham dự các giờ kinh chung trong các dịp Tháng Hoa, Tháng Mân Côi, Tháng Thánh Tâm Chúa, Tháng Các Đẳng và tham dự các giờ kinh khi có người qua đời, tuy là một việc đạo đức bình dân nhưng nó mang lại lợi ích rất lớn cho các phần rỗi linh hồn, là một sự hiệp thông trọn vẹn trong Đức Giê - su Ky-tô, như lời Kinh Thánh có chép : “ Nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho “ ( Mt 18,19-20).

- Tích cực sắp xếp thời gian để tham dự các dịp hành hương trong giáo phận hoặc giáo hạt, là biểu lộ một sự hiệp nhất trong Giáo Hội với bên ngoài xã hội, vì mỗi dịp hành hương là dịp chúng ta được nghe những bài giảng súc tích , những huấn từ của vị chủ chăn, làm cho tâm hồn chúng ta ấm lại và nâng hồn ta vươn cao lên tới Chúa.

2/ Đối với đời sống gia đình :

- Nên quan tâm chăm sóc đến những sinh hoạt thường ngày của vợ, của chồng, con cái và những người thân trong gia đình;

- Dành cho nhau những cử chỉ đầy yêu thương như những ngày mới kết hôn, đừng bao giờ xem thường và bỏ quên nó, vì đó chính là hơi ấm để nung đức tinh yêu giữa vợ chồng và con cái, và cũng chính nó là mối dây siết chặt tình nghĩa vợ chồng và con cái, để mỗi người trong chúng ta cảm nhận được “ khi xa thì nhớ khì gần thì thương “.

- Dù trong bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào cũng nên dành một khoảnh khắc nhất định để ngồi nên nhau trong những dịp cuối tuần, ngày lễ, ngày sinh nhật, ngày bổn mạng, ngày kết hôn, . . để quên đi những nhọc nhằn vất vả trong cuộc sống thường ngày. Vì chính lúc nầy gợi nhớ cho ta những ngày đầu tiên gặp gỡ thật là êm đềm và hạnh phúc, cho ta sống lại bầu khí yêu thương và gần gũi.

Vẫn còn kịp nếu chúng ta biết dừng bước và quay trở lại,

Vẫn còn kịp nếu chúng ta biết đặt niềm tin vào Đức Ky-tô, đấng chiến thắng mọi sự dữ,

Vẫn còn kịp nếu chúng ta biết phó thác vào tình thương vô biên của Thiên Chúa là đấng Giàu Lòng thương xót,

Vẫn còn kịp nếu chúng ta biết chạy đến cùng Mẹ Maria và Thánh cả Giu-se để được nâng đỡ và chuyển cầu cho ta trước Danh Thánh Chúa.

Thứ Sáu Tuần Thánh 18/04/2014

HoàiThu Nguyên
Đức Giêsu: Thất Vọng và Hy Vọng
Nguyễn Trung Tây, SVD18/04/2014
□ Nguyễn Trung Tây, SVD
Đức Giêsu: Thất Vọng và Hy Vọng

Cách đây khá lâu, có rất nhiều người cũng đã cảm nghiệm được sự mất mát to lớn cho một giấc mơ. Nhìn hòn đá đang từ từ che kín ngôi mộ, nhiều người có cảm tưởng mình đang lăn tảng đá chôn lấp giấc mơ của chính mình. Còn gì nữa mà mơ! Có người bỏ về làng tiếp tục nghề đánh cá. Có người âm thầm ngồi than khóc trong bóng tối. Có người treo cổ tự sát!

Mở cửa văn phòng, tôi gặp chị và bạn…

Thấy tôi, chị khóc,

— Cháu mới sáu tuổi, làm gì nên tội mà phải bị ung thư?

Tôi gặp bạn, bạn than,

— Nhớ lại cảnh vợ mình bị hải tặc bạo hành, tôi vẫn không thể nào hiểu được con người và chiều sâu dã thú...

Lắng nghe những lời chia xẻ của chị và của bạn, tôi xót xa trong lòng. Tôi muốn nói nhiều, nhiều thật nhiều, hy vọng chị và bạn sẽ bớt đi những giọt nước mắt phiền muộn. Nhưng thật lòng tôi biết tôi không có câu trả lời cho những câu hỏi về mối tương quan giữa cuộc sống và thất vọng. Nhưng tôi nói xin cho tôi được có cơ hội để chia sẻ về nỗi niềm thất vọng của một người...

Cả chị và bạn cùng đều bật miệng hỏi lại,

— Cha muốn nói ai?

Tuần Thánh nếu phải đặt tên cũng là tuần của thất vọng. Đức Giêsu thất vọng bởi Giuđa, người môn đệ thân cận đang âm mưu rập rình bán đứng sư phụ. Đức Giêsu thất vọng bởi Ngài thấy trước Phêrô sẽ chối từ mối liên hệ thầy trò không phải chỉ là một, mà là ba lần nơi công cộng. Trong Vườn Cây Dầu, Ngài mang theo ba người môn đệ thân cận hy vọng sẽ được ủi an. Nhưng không, Phêrô, Giacôbê, và Gioan mệt nhọc thân xác tiếp tục nhắm mắt ngủ yên trong Vườn không hề hay biết mặt đất đang rung chuyển bởi vó ngựa quân lính La Mã. Thất vọng này nối tiếp thất vọng kia, bởi trên cây thánh giá, Đức Giêsu cảm nhận được sinh lực của tuổi ba mươi đang dần dần bốc hơi khô cạn trong thân xác. Và thật đúng như vậy, khi cửa ngôi mộ đá chầm chậm đóng lại chôn lấp một xác chết, chẳng có còn gì sót lại gì cho Đức Giêsu và những người môn đệ hy vọng vào một ngày mai.

I. Nỗi Niềm Thất Vọng

Vào đêm Đức Giêsu bị bắt trong Vườn Cây Dầu, tất cả những môn đệ của Người đã hoàn toàn mất hy vọng vào Thầy của mình. Bởi thế họ đã bỏ Thầy, bỏ tất cả chạy lấy người. Tuy nhiên, bởi Phêrô vẫn còn chút hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn, ông đã liều lĩnh đi tới sân Tòa Án Tối Cao của người Do Thái. Nhưng rất tiếc, Phêrô cũng không khám phá ra được điều gì khác hơn ngoài việc ông tự nhiên lại mang lấy phải cái vạ chối Thầy vào người.

Vào khoảng ba giờ chiều của ngày thứ Sáu hôm đó, bầu trời của kinh thành Giêrusalem lúc đó đã tối lại càng tối đen hơn cho những người môn đệ của Đức Giêsu, khi chính họ chứng kiến giây phút cặp mắt thất thần của Đức Giêsu đang từ từ nhắm chặt lại.

Cuối cùng, trong khi đứng nhìn tảng đá của ngôi mộ được ông Giuse Arimáthêa chầm chậm lăn lại che kín một xác chết, mọi người môn đệ của Đức Giêsu biết rằng đã không còn gì để họ hy vọng. Họ hoàn toàn thất vọng vào một tương lai trong Đức Giêsu.

II. Mầu Nhiệm Thương Khó

— Bạn đang đứng ở đâu trong khi những giọt mồ hôi máu đỏ của Đức Giêsu đang rớt xuống, thấm sâu vào lòng đất đen trong Vườn Cây Dầu? Bạn có nghe thấy tiếng Đức Giêsu đang năn nỉ những người môn đệ thân tín, những người bạn bè ruột thịt thân thiết trong suốt một khoảng thời gian dài là làm ơn cố gắng tỉnh thức để chia xẻ nỗi niềm cô đơn với Ngài hay không? Bạn nghĩ gì khi Đức Giêsu bị bạn bè đâm, không phải là sau lưng nhưng ngay trước mặt, bằng một cái hôn nồng nàn thắm thiết? Bạn thấy gì khi Đức Giêsu bị tất cả mọi người bỏ rơi, đứng chơ vơ giữa một rừng gươm sắc, giáo mác, và những kẻ chống đối Ngài? Trong hoàn cảnh bơ vơ lạc loài này, Đức Giêsu sẽ quay sang ai để tìm kiếm cảm thông, chia xẻ, và an ủi? Bạn có nhìn thấy vòng gai sắc nhọn đang đâm thâu qua đầu Ngài? Máu đỏ lại rơi xuống. Thịt da lại rách tan. Bạn có ước lượng được cây thánh giá đang đè lên vai của Đức Giêsu nặng khoảng bao nhiêu pounds hoặc là bao nhiêu ký hay không? Có thể chúng ta vẫn không bao giờ biết được sức nặng thật sự của cây thánh giá, nhưng ít ra chúng ta biết là cây thập giá nặng lắm, nếu không Đức Giêsu đã không té ngã ba lần dưới sức nặng của hai cây gỗ đan chéo vào nhau. Cả ba lần Đức Giêsu té ngã xuống mặt đường ngập đầy đá sỏi của kinh thành Giêsuralem, bạn đang làm gì? Bạn đứng ở đâu? Bạn có thấy Ngài té ngã xuống mặt đường, và đá sỏi tiếp tục cào rách nát khuôn mặt của Ngài ra không?

Tôi tiếp tục chia sẻ,

— Trên đỉnh núi Sọ, bạn có nghe thấy tiếng búa sắc nhọn đang đập xuống những đầu đinh, và những đầu đinh sắc nhọn đang đâm xuyên qua hai chân và hai tay của Đức Giêsu hay không? Bạn có thấy trời đang kéo mây đen che kín đỉnh đồi Calvê hay không? Bạn nghĩ gì khi đất đá của Núi Sọ rung động, mồ mả của những người đã chết bật tung nắp, màn trong đền thờ Giêrusalem xé rách ra làm hai vào giây phút Đức Giêsu nhắm chặt mắt lại? Bạn nghĩ gì khi bộ ngực gầy gò ốm yếu của Đức Giêsu không còn di động lên xuống theo nhịp thở yếu ớt nữa?

III. Mầu Nhiệm Phục Sinh

Nhưng tạ ơn Trời, tạ ơn Đất, tạ ơn Thiên Chúa, bởi vì câu chuyện thất vọng của năm xưa không dừng lại ở đoạn ông Giuse đang từ từ lăn tảng đá che kín lại ngôi mộ đá. Hai ngày sau, sứ thần từ trời cao ngự xuống đẩy tảng đá che kín ngôi mộ của Đức Giêsu sang một bên. Nhờ thế người ta mới biết là ngôi mộ được niêm phong bởi lệnh của Quan Tổng Trấn Philatô tự nhiên trở thành ngôi mộ trống (Mátthêu 27:62-66). Nhờ những người phụ nữ Do Thái dẫn nhau đi ra ngôi mộ vào buổi sáng sớm của ngày hôm đó, người ta mới biết xác Đức Giêsu đã biến mất. Ngôi mộ đá đã lạnh ngắt lại càng trở nên lạnh ngắt với khăn liệm nằm chơ vơ lạc loài (Máccô 16:1-8, Luca 24:12). Nhờ Maria Mađalêna còn vấn vương với ngôi mộ trống sau khi Phêrô và người môn đệ được Đức Giêsu thương mến đã bỏ về nhà, chúng ta mới biết ngôi mộ đá trở nên ngôi mộ trống chính vì Đức Giêsu đã sống lại (Gioan 21:11-18). Và nhờ hai người môn đệ, một người tên là Clêôpas, thất vọng bỏ thành phố Giêrusalem ra đi, chúng ta mới hiểu tại sao ngôi mộ của Đức Giêsu đã trở thành ngôi mộ đá trống (Luca 24:13-35). Nhờ những người môn đệ của Đức Giêsu mất hy vọng bỏ về lại Bắc Galilê tiếp tục hành nghề ngư phủ trên Biển Hồ, chúng ta mới biết Đức Kitô đã thực sự phục sinh, bởi vì Ngài đã hiện ra bên bờ biển vào một buổi sáng sớm, trong khi những người ngư phủ đang thất vọng với khoang thuyền trống vắng không một con cá (Gioan 21:1-14). Nhờ những nhân chứng phục sinh tiên khởi vừa được liệt kê ở trên, chúng ta biết ngôi mộ đá trở thành ngôi mộ trống bởi vì Đức Giêsu đã phục sinh, và Ngài trở thành Niềm-Hy-Vọng cho mỗi người trong chúng ta.

Trong phạm trù Kitô học, Đức Kitô Phục Sinh trở thành Niềm-Hy-Vọng cho mọi người trong chúng ta bởi vì Ngài cũng đã từng thất vọng với cuộc sống. Trong nguyện đường của thị trấn Nazareth, Ngài thất vọng nói, “Không có ngôn sứ nào được chấp nhận nơi quê hương của mình” (Luca 4:24). Trong Vườn Cây Dầu, Ngài buồn phiền thở than, “Lạy Cha! Nếu được, xin cất chén đắng này xa con” (Máccô 14:36). Trên đỉnh núi Sọ, Ngài thất vọng kêu lớn tiếng, “Lạy Chúa! Lạy Chúa! Sao lại bỏ rơi con”? (Matt 27:46).

Cuộc sống nào mà lại không có những nhọc nhằn, những phiền muộn, và những thất vọng? Đức Giêsu cũng đã từng thất vọng, nhưng Ngài không bao giờ tuyệt vọng. Lúc nào Ngài cũng chấp nhận và tin tưởng vào bàn tay quan phòng diệu kỳ của Thiên Chúa quyền năng, mặc dù Ngài thất vọng vào đám đông của thị trấn Nazaret, những người đồng hương đang bịt mũi khinh bỉ gốc gác thợ mộc của Ngài. Lúc nào Ngài cũng hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn rực rỡ hơn, dù rằng Ngài đang bị mọi người bỏ rơi trong Vườn Cây Dầu. Lúc nào Đức Giêsu cũng hy vọng vào Nước Trời mặc dù ánh mắt của Ngài đang lạc thần, mờ đi, và xám đen lại vào khoảng 3 giờ chiều của ngày thứ Sáu hôm đó. Và đúng như Ngài đã từng tin tưởng, chấp nhận, và hy vọng, cuối cùng Ngài đã sống dậy từ trong kẻ chết, và Ngài đã trở thành Đức Kitô Phục Sinh. Ngài trở thành Niềm-Hy-Vọng cho mỗi người Kitô hữu chúng ta về một cuộc sống với niềm hy vọng vào một Thiên Chúa quyền năng nhưng nhân hậu.


Ai trong chúng ta lại chẳng có những lúc sống với thất vọng, với tuyệt vọng? Ai trong chúng ta lại chẳng có những giây phút hoàn toàn mất tin tưởng vào ngày mai bởi vì giấc mơ của mình trong vòng bao nhiêu năm vừa chợt sụp đổ như hai tòa nhà cao ngất trời của Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế đang từ từ sụp đổ vào một buổi sáng mùa thu ngày 11 tháng 9 năm 2001? Ai trong chúng ta chẳng có những lúc bừng con mắt dậy, thấy mình trắng tay? Tương tự như Giuđa và Phêrô đã từng một lần cảm nghiệm, giờ này chúng ta mất hết, bây giờ chúng ta trắng tay!

Những mất mát trong cuộc sống khiến ai chẳng cảm thấy buồn phiền tiếc nuối. Cách đây khá lâu, có rất nhiều người cũng đã cảm nghiệm được sự mất mát to lớn cho một giấc mơ. Nhìn hòn đá đang từ từ che kín ngôi mộ, nhiều người có cảm tưởng mình đang lăn tảng đá chôn lấp giấc mơ của chính mình. Còn gì nữa mà mơ! Có người bỏ về làng tiếp tục nghề đánh cá. Có người âm thầm ngồi than khóc trong bóng tối. Có người treo cổ tự sát.

Cuộc sống là một tổng hợp của những buồn và vui, khóc và cười, mất và được. Có những lúc nổi giận, đốt hết. Có những lúc từ bi, thứ tha. Có những lúc mất hết, trắng tay. Những mất mát trong đời là một phần của cuộc sống. Chấp nhận mất mát cũng như chấp nhận ánh sáng ban ngày và bóng tối ban đêm. Chấp nhận mất mát cũng như chấp nhận mình đang còn trẻ và mình cũng đang già. Chấp nhận mất mát cũng như chấp nhận mình là con của bố và của mẹ, có những người chị, người anh, và người em.

Nhưng chấp nhận không thì cũng chưa đủ. Phải hy vọng, hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn, rực rỡ hơn. Hy vọng như người con hoang đàng, hai người phụ nữ, một người bên giếng nước Giacóp, một người trong nhà ông Biệt Phái Simon, đã hy vọng những dĩ vãng những lỗi lầm của mình sẽ được quên đi, sẽ được xóa nhòa. Hy vọng như Phêrô đã từng hy vọng là mình sẽ được thứ tha. Thất vọng như Giuđa đã từng tuyệt vọng vào một ngày mai. Cành cây bên vệ đường là nơi người mất hy vọng tìm đến. Một sợi dây treo lên, một mạng người rớt xuống. Hy vọng như hai người môn đệ trên đường Emmau. Vào một buổi sáng mùa Xuân, có hai người mất hy vọng đang đi với nhau. Nhưng Niềm-Hy-Vọng đã tới với họ. Niềm-Hy-Vọng chuyện trò với họ. Và bởi Niềm-Hy-Vọng, họ quyết định quay về Giêrusalem, thành phố của mất hy vọng. Họ quay về để tạo dựng lại một niềm hy vọng mới. Bao nhiêu người chứng kiến cảnh tảng đá đang từ từ chôn lấp một xác chết. Họ thất vọng. Họ cảm nghiệm đắng cay cho một mất mát. Nhưng rồi họ lại hy vọng, hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn. Cuối cùng đúng như họ mơ ước Mùa Hy Vọng của Kitô Giáo đã tới gần hai ngàn năm.

□ Nguyễn Trung Tây, SVD