Tin Giáo Hội Hoàn VũChọn ngày khác
Video giới âm nhạc Ý rung động vì Bà Sơ đi thi tiếng hát ''Voice'' ở Italia đã thắng vẻ vang ở vòng hai.
Vietcatholic23/04/2014
Video giới âm nhạc Ý rung động vì Bà Sơ đi thi tiếng hát "Voice" ở Italia đã thắng vẻ vang ở vòng hai.

Ngày 3/21/2014, ký giả Trần Mạnh Trác của Vietcatholic đã viết bản tin khá đầy đủ về vòng loại của cuộc thi "Tuyển lưạ giọng hát ở Italia". Trong vòng này nữ tu Cristina đã làm rung động rạp hát, các giám khảo đã biểu lộ hết sức ngạc nhiên đến thán phục giọng hát và cung cách trình bày của nữ tu Cristina, 25 tuổi. Vị Nữ Tu đã lọt vào vòng hai. Nay, tiếng hát vị nữ tu lại vượt trội đối thủ ở vòng hai. Ban giám khảo tuyên bố vị nữ tu đem Phúc Âm vào đời đã thắng cuộc . Xin mời quý vị theo dõi video cuộc tranh tài của nữ tu Cristina ở vòng hai.
Thành phố Roma đang nhộn nhịp và tưng bừng sửa soạn đón khách hành hương tham dự Phong Thánh
VietCatholic23/04/2014
ROMA - Sau đây là một vài chi tiết bên lề có thể hữu dụng cho khách hành hương đang trên đường đi Roma tham dự Lễ phong thánh 2 vị giáo hoàng Gioan XXIII và Gioan Phaolô II.

Thành phố Rôma đã ban hành một số quy định sau:

- Cấm xe di chuyển trên đại lộ Fori Imperiali từ hý trường Colosseo tới Quảng trường Venezia. Đường này chỉ dành cho người đi bộ mà thôi, từ 7 giờ chiều thứ sáu Tuần Thánh 18-4 đến hết ngày 4-5 tới đây.

- 3 màn hình khổng lồ sẽ được bố trí trên các đại lộ nêu trên đây để các tín hữu và du khách để có thể theo dõi lễ Phong thánh.

- Từ ngày 26 đến 28-4, sở vệ sinh thành phố sẽ đặt hơn 1 ngàn nhà vệ sinh hóa học gần Vatican, dọc theo đại lộ Fori Imperiali và các địa điểm khác có đông người tụ tập.

- Cả hai đường xe điện ngầm A và B của thành phố sẽ hoạt động không ngừng từ sáng sớm ngày 26-4 đến sau nửa đêm thứ hai 28-4. Đường xe bus số 64 nối liền nhà ga trung ương Termini đến Vatican cũng sẽ hoạt động 24 tiếng đồng hồ vào cuối tuần lễ phong thánh: 26 và 27-4. Ngoài ra có các xe bus con thoi chở khách từ các bãi đậu xe bus đến Vatican.

- Chính quyền chỉ cấp giấy phép cho 4.326 xe pullman (xe bus du lịch) tức là khoảng 216 ngàn người, được vào trong thành phố Roma. Trong những ngày 25, 26,27-4-2014 chỉ những xe pullman với giấy phép G (Grande Evento, Biến Cố Lớn) mới được vào thành phố, và phí tổn xin giấy phép này là 50 Euro.

- Có 2.630 người thiện nguyện thuộc sở bảo vệ dân chúng sẽ được bố trí trong hai ngày 26 và 27-4 để giúp kiểm soát các đám đông.

- 4 triệu chai nước sẽ được phân phát miễn phí cho các khách hành hương trong ngày 27-4.

- 4 ngàn cảnh sát lưu thông sẽ làm việc vào cuối tuần lễ Phong thánh, và 6.400 cảnh sát thành phố sẽ luân phiên nhau làm việc theo ca từ 13 đến 28-4, từ là từ tuần thánh đến lễ Phục Sinh và lễ phong thánh.

- Các bệnh xá ”dã chiến” sẽ được thiết lập gần Vatican, cùng với 13 trạm cứu cấp, do 81 toán cứu thương đảm trách; 106 xe cứu thương sẽ ở trong tình trạng ứng trực. Thành phố cũng dựng 5 lều ”các bà mẹ” để săn sóc và thay tã cho các hài nhi.

- Các du khách và tín hữu có thể mua thẻ ”Roma pass 48 hours), một thẻ giá 28 Euro giá trị trong 2 ngày, để di chuyển vô giới hạn trên xe metro, bus và tram, cũng như vào các viện bảo tàng, các khu vực khảo cổ,v.v.

- Mặt khác, ban nghi lễ phụng vụ của ĐTC cho biết đã phân phát hết 700 vé cho các linh mục cho rước lễ trong lễ Phong thánh sáng ngày 27-4, và 5 ngàn vé cho các giáo sĩ tại khu vực riêng ở Quảng trường thánh Phêrô trong đại lễ này đã được phân phát hết. Các giáo dân không cần vé để vào dự lễ.

- Ngoài đại lộ Fori Imperiali, một số nơi khác cũng được bố trí màn hình khổng lồ như đường Hòa Giải, Quảng trường Nhân Dân (Piazza del Popolo) và Quảng trường Phục Hưng (Piazza di Risorgimento) gần Vatican để các tín hữu có thể tham dự lễ phong thánh.

- Từ 21 giờ tối thứ bẩy 26-4-2014 là đêm thức trắng: nhiều nhà thờ ở trung tâm Roma mở cửa để các tín hữu cầu nguyện và xưng tội. Tại 11 thánh đường có linh hoạt phụng vụ bằng các thứ tiếng: Ban lan, Ý, Anh, Tây Ban Nha và Pháp.

- Để các tín hữu có thể theo dõi đại biến cố phong thánh, một Website chính thức được thiết lập: www.2papisanti.org và bằng 5 thứ tiếng: Ý, Anh, Pháp, Tây Ban Nha và Ba Lan.

- Trong những ngày tới, có thể tải Application miễn phí tựa đề “Santo Subito” dạng Android cũng như IOS (bằng các thứ tiếng Ý, Anh, Tây Ban Nha và Ba Lan), qua đó có cung cấp những thông tin về việc tổ chức và tin tức về việc phong thánh cũng như tải các tài liệu dự kiến cho lễ phong thánh.
Đức Gioan Phaolô II nói về việc Đức Mẹ chứng kiến phục sinh
Vũ Văn An23/04/2014
Dù Thánh Kinh không nói gì về việc Đức Mẹ liên hệ với Chúa Giêsu sau khi Người bị đóng đinh trên núi Canvariô, nhưng điều chắc chắn là Người có hiện ra với Đức Mẹ và chuyện trò với ngài.

Người quả có trao Đức Mẹ cho Thánh Gioan lúc còn trên Thánh Giá: “thưa bà, này là con bà”. Người con này quả đại diện cho mọi Kitô hữu và toàn thể nhân loại, vì nay ngài là đấng trung gian đầy tình mẫu thân của ta. Tin Mừng cho ta hay Thánh Gioan đem Đức Mẹ về nhà mình từ ngày đó, nhưng liệu ta có thể nào tin được rằng Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, lại không bao giờ còn chuyện trò với Mẹ Người nữa không? Tại sao các soạn giả Tin Mừng lại quyết định không thuật lại bất cứ chuyện vãn nào giữa Chúa Giêsu và Đức Mẹ trong trình thuật của các ngài?

Đó là những câu hỏi mà vị thánh sắp được tuyên phong (chỉ còn mấy ngày nữa thôi), là Chân Phúc Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã đặt ra trong buổi yết kiến ngày 21 tháng 5 năm 1997. Ta hãy đọc lại câu giải đáp của ngài:

Cứ giả thiết có sự “bỏ sót” đi, thì ta có thể gán sự im lặng này cho sự kiện sau: điều gì cần thiết cho nhận thức cứu rỗi của ta đều được ủy thác cho lời lẽ của những vị “được Thiên Chúa chọn lựa làm nhân chứng” (Cv 10:41), tức các Tông Đồ, những người làm chứng cho việc phục sinh của Chúa Giêsu “với quyền năng mạnh mẽ” (xem Cv 4:33). Trước khi hiện ra với các ngài, Đấng Trỗi Dậy đã hiện ra với một số phụ nữ tín trung vì họ có chức năng có tính Giáo Hội là “hãy đi và nói cho anh em Thầy tới Galilê, và ở đấy họ sẽ được thấy Thầy” (Mt 28:10).

Nếu các tác giả Tân Ước không đề cập tới việc Mẹ gặp Con trỗi dậy của mình, thì có lẽ điều này phải được gán cho sự kiện sau: một chứng tá như thế có thể bị những người vốn bác bỏ việc Chúa sống lại coi là quá thiên lệch, và do đó không đáng tin.

Đàng khác, các Tin Mừng tường thuật một số nhỏ các lần Chúa Giêsu trỗi dậy hiện ra và đó không phải là tóm lược trọn vẹn tất cả những gì diễn ra trong 40 ngày sau Phục Sinh. Thánh Phaolô nhắc ta nhớ rằng Người hiện ra “với hơn 500 anh em một lượt” (1Cor 15:6). Ta phải giải thích ra sao sự kiện: một biến cố ngoại thường được nhiều người biết như thế lại không được các soạn giả Tin Mừng nhắc gì tới? Đây là dấu chỉ rõ ràng cho thấy: nhiều cuộc hiện ra khác của Đấng Trỗi Dậy không được ghi chép, dù chúng đều là các biến cố nổi danh từng đã diễn ra.

Có thể nào Đức Mẹ, từng hiện diện trong cộng đoàn môn đệ đầu hết (xem Cv 1:14), lại có thể bị loại khỏi vòng những người được gặp Con Trai thần thánh của mình sau khi Người trỗi dậy từ cõi chết?

Thực thế, hoàn toàn hợp lệ khi nghĩ rằng Mẹ hẳn phải là người đầu hết được Chúa Giêsu sống lại hiện ra. Há việc Đức Mẹ vắng mặt trong nhóm phụ nữ đi ra mồ vào lúc hừng đông (xem Mc 16:1; Mt 28:1) không cho thấy ngài đã được gặp Chúa Giêsu rồi đó ư? Suy diễn này cũng có thể được xác nhận nhờ sự kiện này: do chính thánh ý Chúa Giêsu, các nhân chứng đầu hết của phục sinh là các phụ nữ từng tín trung cho tới tận chân Thánh Giá và do đó là những người kiên tâm bền đỗ trong đức tin.

Thực thế, Đấng Trỗi Dậy ủy thác cho một người trong số họ, là Maria Mađalêna, sứ điệp gửi các Tông Đồ (xem Ga 20:17-18). Sự kiện này có lẽ cũng cho phép ta nghĩ rằng Chúa Giêsu đã hiện ra với Mẹ Người đầu tiên, vì Đức Mẹ là người tín trung bậc nhất và đã giữ vững đức tin của mình nguyên vẹn khi bị thử thách trăm bề.

Cuối cùng, đặc điểm độc đáo và đặc biệt trong sự hiện diện của Đức Mẹ tại Đồi Canvariô và việc ngài kết hợp hoàn toàn với Con yêu quí của ngài trong đau khổ trên Thập Gía đòi buộc ngài phải được chia sẻ với Người trong mầu nhiệm Phục Sinh.

Sedulius, một tác giả thế kỷ thứ năm, chủ trương rằng trong cảnh huy hoàng của cuộc sống phục sinh, Chúa Kitô đã hiện ra với Mẹ của Người trước nhất. Thực thế, Đức Mẹ, đấng lúc truyền tin vốn là đường để Chúa Giêsu bước vào trần gian, nay được mời gọi để loan truyền tin vui Sống Lại diệu kỳ ngõ hầu trở thành sứ giả loan báo việc Người trở lại trong vinh quang. Như thế, nhờ được tắm gội trong vinh quang của Đấng Sống Lại, ngài dự ứng trướccảnh huy hoàng của Giáo Hội (xem Sedulius, Paschale carmen, 5, 357-364, CSEL 10, 140f).

Quả là hợp lý khi cho rằng vì là hình ảnh và là khuôn mẫu của Giáo Hội đang chờ mong Chúa Sống Lại và được gặp Người trong nhóm các môn đệ ở các lần hiện ra dịp Phục Sinh, Đức Mẹ chắc chắn đã có những tiếp xúc bản thân với Con Trai sống lại của mình, để cả ngài nữa cũng được hân hoan trong sự viên mãn của niềm vui vượt qua.

Hiện diện trên Đồi Canvariô ngày Thứ Sáu Tuần Thánh (xem Ga 19:25) và tại Phòng Trên Lầu ngày Lễ Ngũ Tuần (xem Cv 1:14), chắc chắn Đức Mẹ cũng là chứng nhân ưu tuyển của việc Chúa Kitô sống lại, nhờ thế ngài hoàn tất việc tham dự vào mọi khoảnh khắc chủ yếu của mầu nhiệm vượt qua. Chào đón Chúa Giêsu sống lại, Đức Mẹ cũng là dấu chỉ và là dự ứng của nhân loại, một nhân loại hy vọng đạt được sự thành toàn của mình nhờ việc người chết sống lại.

Trong Mùa Phục Sinh, cộng đồng Kitô Giáo ngỏ lời với Mẹ của Chúa và mời gọi ngài vui lên: “Lạy Nữ Vương Thiên Đàng, hãy vui mừng. Halêluia!”(“Regina Caeli, laetare. Alleluia!”). Cộng đồng này đã nhắc lại niềm vui của Đức Mẹ khi thấy Chúa Giêsu Phục Sinh như thế, và do đó, đã kéo dài qua thời gian “niềm vui”mà Thiên Thần vốn ngỏ với ngài lúc Truyền Tin, để ngài thực sự trở nên nguyên nhân của “niềm vui lớn”cho mọi người.
Hãy để cho niềm vui phục Sinh ghi dấu trong tim chúng ta
Bùi Hữu Thư23/04/2014
Trong huấn từ sau Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi các tín hữu hãy chiếu tỏa ánh sáng của Chúa Phục Sinh

Vatican, 22,tháng 4, 2014 (Zenit.org)

Đức Thánh Cha Phanxicô nói với các tín hữu tụ tâp tại quảng trường Thánh Phêrô trong một ngày thứ hai đầy nắng đẹp: “Hãy để cho niềm vui Phục Sinh ghi dấu trong tim chúng ta!”

Trong huấn từ sau Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha nói bằng tiếng Ý – với một chút tiếng Hy Lạp: “Chúc mừng Phục Sinh! Christos Anesti! - Alethòs anèsti, 'Chúa Kitô đã sống lại! Người đã thực sự sống lại! Người đang ở giữa chúng ta, ngay tại đây trong quảng trường này! Trong tuần lễ này, chúng ta tiếp tục mừng Chúa phục sinh, y như chỉ là một ngày duy nhất. Đây là ngày vĩ đại Thiên Chúa đã dựng nên.”

Đức Thánh Cha nói: “Chúng ta hãy để cho cảm nghiệm này đã được ghi dấu trong Phúc Âm, cũng được ghi dấu trong tim và trong đời sống chúng ta. Hãy để cho sự kỳ diệu của Chúa Nhật Phục Sinh chiếu tỏa trong tất cả mọi tư tưởng, quan điểm, thái độ, và lời nói của chúng ta.” Ngoài hành động, ngài nhấn mạnh là điều này phải phát xuất từ “nội tâm chúng ta.”

Dùng Maria Mađalêna làm thí dụ, ngài nhấn mạnh ý nghĩa của “một niềm vui phát xuất từ nội tâm.” Trong trường hợp của bà, khi bà khóc lóc vì Chúa qua đời và sự ngạc nhiên cua bà khi bà thấy Người sống lại là một chứng tá cho niềm vui nội tâm của bà.

Giải thích về ý nghĩa khi có một người có niềm vui nội tâm, Đức Thánh Cha nói rằng cảm nghiệm này làm cho người này trở thành “chứng nhân cho sự phục sinh, vì một cách nào, chính người này cũng đã được sống lại.”

Ngài tiếp rằng điều này khiến cho người này đem đến: "một 'tia sáng' của Đấng Phục Sinh trong các hoàn cảnh khác nhau: trong những hoàn cảnh vui, thì làm cho vui tươi hơn và giữ cho không trở nên ích kỷ, còn trong những hoàn cảnh đau buồn, thì đem lại sự bình an và hy vọng.”

Trao cho các tín hữu một bài làm ở nhà, ngài đề nghị họ đọc các trình thuật trong Phúc Âm về việc Chúa Giêsu sống lại, và nhấn mạnh về việc đọc các chương này sẽ có hiệu quả tốt như thế nào.

Chuyển hướng sang Mẹ Maria, ngài xin Mẹ hướng dẫn chúng ta trong niềm vui Phục Sinh, và ghi nhận rằng “Mẹ không đánh mất niềm hy vọng.”

Ngài nói: "Chúng ta chiêm ngắm Mẹ Sầu Bi nhưng đồng thời, phải chiêm ngắm “Mẹ đầy hy vọng.”
Phụng Vụ - Mục Vụ
Chứng từ của một hành trình Phục Sinh
Lm Giuse Nguyễn Hữu An23/04/2014
Chúa Nhật 2 Phục Sinh

A. Chứng từ của một hành trình phục sinh

Chúa Nhật II Phục Sinh, lễ kính “Lòng Thương Xót Chúa”, ĐTC Phanxicô tuyên thánh cho hai vị Giáo Hoàng, Gioan XXIII và Gioan Phaolô II.

Câu chuyện về một thanh niên tật nguyền được diễm phúc gặp gỡ Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II thật cảm động.

Tony Melendez là một người Nicaragua, sinh năm 1962 và bị mất cả hai tay vì ảnh hưởng tai hại của một loại thuốc cảm cúm mà bà mẹ đã uống khi không biết là bà đang mang thai. Sau khi Tony được 1 tuổi, cả gia đình được ông ngoại bảo lãnh sang Los Angeles Hoa Kỳ, ở đây Tony học sử dụng mọi thứ bằng đôi chân, kể cả học đánh đàn ghita. Đến năm 16 tuổi, với cây đàn ghita, anh thường hát dạo ở một góc phố Laguna Beach để kiếm tiền cho gia đình. Anh cũng rất chán nản với tương lai đi ăn xin như vậy, và anh tự hỏi, "chẳng lẽ cuộc đời mình chỉ đi ăn xin như thế thôi hay sao?".

Rồi một ngày kia anh nhận được lá thư mời đến trình diễn cho Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II trong ngày Đại Hội Giới Trẻ vào tháng 9 năm 1987 ở Los Angeles. Trong cuộc họp mặt đó có trên 6.000 người trẻ từ khắp nơi đến tham dự.

Anh đã nhận lời trình diễn và cũng kể từ đó cuộc đời anh thay đổi. Sau khi trình diễn một bài do anh sáng tác, cả hội trường đứng dậy hoan hô anh, ngay cả Đức Giáo Hoàng cũng đứng dậy và đi đến tận bục trình diễn để hôn anh, và điều quan trọng là câu nói của Đức Gioan Phaolô II. Ngài nói, "Tony, con là một người thực sự can đảm. Con đang đem lại hy vọng cho mọi người ở đây. Cha ao ước con sẽ tiếp tục đem hy vọng cho tất cả mọi người".

Từ lúc đó trở đi, anh được mời đi lưu diễn ở nhiều nơi trong nước, và bất cứ ai trông thấy một thanh niên cụt hai tay nhưng vui vẻ dùng đôi chân đánh đàn và say sưa cất tiếng hát với những lời lẽ không than van, không cay đắng, không oán hờn thì tất cả mọi người đều ngập tràn hy vọng. Chính Tony, anh chia sẻ như thế này: "Có lúc tôi thực sự tin rằng tôi phải có đầy đủ chân tay, mắt mũi để yêu thương, để phục vụ, để lo lắng cho người khác. Tôi nghĩ là tôi cần những điều đó. Dĩ nhiên, có đôi tay thì giúp đỡ người khác dễ dàng hơn. Nhưng tình yêu thì không cần đôi tay. Để yêu thương ai đó, tất cả những gì bạn cần là con tim và để ý đến họ."

Với thân thể tật nguyền, Tony Melendez đã đem lại hy vọng cho những người thấy anh trình diễn. Đó là chứng từ của một hành trình phục sinh.

B. Ý nghĩa các vết sẹo

Trong mùa Phục Sinh, các bài đọc sách Tin Mừng và Công vụ Tông đồ thuật lại: mỗi lần Chúa Giêsu hiện đến với các môn đệ, Ngài đều trao ban bình an: “bình an cho các con” và “cho các ông xem tay chân và cạnh sườn” là những vết thương cuộc khổ nạn của Ngài.

Điều quan trọng được Thánh Kinh ghi nhận là thân xác phục sinh của Chúa Giêsu vẫn còn mang thương tích của cuộc khổ nạn, vẫn còn lỗ đinh ở chân tay và vết giáo đâm ở cạnh sườn. Tin Mừng phục sinh là Tin Mừng về các vết thương đã lành nay thành những vết sẹo.Tôma muốn sờ đến để biết chắc Thầy đã sống lại. Khi Chúa Phục Sinh mời gọi Tôma: “hãy đặt ngón tay vào lỗ đinh và hãy đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn”, chắc hẳn Tôma đã nhìn thật lâu những dấu đinh. Khi ấy, Tôma khám phá thật sâu một Tình Yêu.Tình yêu hy sinh mạng sống và đủ mạnh để lấy lại.Tình yêu khiêm hạ cúi xuống để chinh phục ông. Các vết sẹo của Thầy đã chữa lành vết thương hoài nghi của Tôma. Lòng ông tràn ngập niềm cảm mến tri ân. Ông thoát ra khỏi sự cứng cỏi, khép kín, tự cô lập, để bước vào thế giới của lòng tin. Tôma đã tin vượt quá điều ông thấy. Ông chỉ thấy và chạm đến các vết sẹo của Thầy, nhưng ông tin Thầy là Chúa, là Thiên Chúa của ông.

Tại sao thân xác phục sinh của Chúa Giêsu vẫn còn mang các thương tích của cuộc khổ nạn? Các vết sẹo ấy có ý nghĩa gì đối với chúng ta?

1. Những vết sẹo giúp các môn đệ nhận ra Chúa

Chúa Giêsu phục sinh giúp các môn đệ nhận ra Ngài nhờ những vết sẹo. Ngài cho họ xem những vết sẹo ở tay và cạnh sườn. Những vết sẹo nói lên một điều quan trọng: Thầy chính là Đấng đã bị đóng đinh và đâm thâu; Thầy đã chết nhưng Thầy đã thắng được tử thần. Các môn đệ mặc dầu được tiên báo trước về cuộc Phục sinh (Mt 18,31-34), nhưng những tang tóc và lo sợ xâm chiếm hết tâm hồn họ lúc này. Cho nên để họ được an tâm và bình an hơn, Chúa nói: “hãy xem chân tay Thầy đây...”. Thân xác phục sinh của Chúa bây giờ vẫn còn mang những dấu vết của cuộc thụ nạn như các dấu đinh, lằn roi... Chúa bảo họ cứ sờ vào đó để khỏi còn phải nghi ngờ về bóng ma hay thần linh nào khác “Chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương thịt như anh em thấy Thầy có đây” (Lc 24,39); “Người đưa tay chân ra cho các ông xem” (Lc 24,40). Bàn tay mang dấu đinh là bàn tay nhen lửa và nướng cá bên biển hồ Tibêria. Bàn tay trao tấm bánh đời mình trong bữa Tiệc Ly bây giờ trao tấm bánh mình mới nướng cho môn đệ.(x.Ga 21,1-14).

Các Tông đồ đã thấy được thân xác vinh quang phục sinh của Chúa.

Thân xác Chúa phục sinh cũng là thân xác trước khổ nạn, nhưng nay không còn bị lệ thuộc vào không gian vào thời gian như thân xác trước nữa. Chúa ra khỏi mồ (Lc 24,3), Chúa vào giữa nhà các Tông đồ đang cửa đóng then cài (Ga 20,19), Chúa đi trên biển (Ga 21,7). Vì thế, thánh Phaolô gọi thân xác phục sinh của Chúa là thân xác thiêng liêng, chí thiện (1Cr 15,40). Thánh Thần tràn ngập trong thân xác ấy.Thân xác Chúa Kitô Phục Sinh được Kinh Thánh gọi là: bất tử (1Cor 15,53), bất diệt, linh thiêng (1Cor 15,44), bất khả thực (Kh 7,16), huyền diệu (Mt 28,1; Ga 20,19). Lanh lẹ (Lc 24,26). Chúa Kitô Phục Sinh đã cởi bỏ tất cả những yếu hèn của nhân loại như đói khát, mệt mỏi. Dù Chúa có ăn uống chút ít, song đó không phải là nhu cầu tự nhiên. Nhưng Chúa làm như vậy để các Tông đồ xác tín hơn rằng Ngài đã sống lại thật với cùng một thân xác trước kia.

2. Những vết sẹo là chứng tích của tình yêu cao cả

Thương tích trên thân thể phục sinh của Chúa Giêsu là một nhắc nhở rằng, Ngài là Thiên Chúa nhưng cũng là một con người như chúng ta, và Ngài đã chịu đau khổ để thông cảm với mọi đau khổ của loài người và để làm gương cho chúng ta.

Khi nhìn đến Chúa Giêsu với các thương tích của cuộc khổ nạn, chúng ta sẽ cảm thấy an ủi hơn, gần gũi hơn với Thiên Chúa và cố gắng vươn lên, không chìm đắm trong buồn sầu cay đắng, không tầm thường hóa cuộc đời trong tội lỗi và vững tin rằng, sự sống lại vinh hiển có giá trị hơn đời này gấp bao lần mà chính Chúa Giêsu đã mở đường đi về sự sống mới.

Qua cuộc khổ nạn mà các vết sẹo vẫn còn lưu lại trên thân thể, Chúa Giêsu Phục Sinh muốn nói với chúng ta rằng sự đau khổ, trong ý nghĩa tích cực là những hy sinh có giá trị cứu độ. Với các vết sẹo ấy, Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta rằng, đau khổ không là một bất hạnh cần phải lẫn tránh, mà tội lỗi gây ra đau khổ mới là điều xấu xa cần phải tránh xa.

Thiên Chúa đã yêu thương nhân loại đến nỗi ban chính Người Con Một; và Người Con Một đã yêu cho đến cùng, đã chịu khổ nạn với trái tim bị đâm thâu khi tự hiến trên thánh giá. Chúng ta cũng phải đáp trả sao cho cân xứng với tình yêu ấy.

Có câu chuyện “Trái tim có nhiều vết sẹo” diễn tả tình yêu chia sẽ trao ban qua những thương tích cuộc đời.

Một buổi chiều trong công viên, có một chàng trai đang chăm chú vẽ một trái tim. Trên khung giấy trắng dần dần hiện ra một trái tim thật đẹp, thật hoàn hảo khiến mọi người đứng xem đều trầm trồ khen ngợi.

Bỗng một ông lão đi đến. Ông trầm tư ngắm nghía bức tranh của chàng trai một hồi lâu, rồi lặng lẽ mượn bút vẽ một hình thoạt nhìn rất lạ, nhìn thật kỹ mới nhận ra đó là hình một trái tim…

Chàng trai ngạc nhiên nhìn trái tim ông lão vừa vẽ, nó bị chắp vá chằng chịt, nhưng rõ ràng vẫn là một trái tim. Trên trái tim ấy, có chỗ như bị khuyết lõm, có chỗ như bị cắt đi và được ghép nối bởi những mảnh to nhỏ khác nhau. Mọi người bắt đầu bàn tán và lắc đầu tỏ ý không hiểu ý nghĩa hình vẽ trái tim của ông lão.

Chàng trai thắc mắc:

- Cụ ơi! Cháu không hiểu vì sao ông lại vẽ trái tim như vậy? Làm sao trái tim lại mang nhiều vết sẹo và ráp nối như thế?

Ông cụ mỉm cười rồi nói:

- Đúng! Trái tim của ta có thể không hoàn hảo, nhưng nó là một trái tim thật sự. Đấy chỉ là do trái tim này đã có thời gian sống và trải nghiệm nhiều hơn trái tim của cậu. Hãy nhìn những dấu vết này! Tuy có nhiều thương tích nhưng tôi luôn tự hào về nó. Cậu biết không, khi tôi trao một mảnh tim của tôi cho một người thân, cha mẹ, anh chị, bạn bè và cả những người mà tôi tình cờ gặp được… thì ngược lại, họ cũng trao cho tôi một mảnh tim của họ để đắp vào chỗ trống ấy. Những mảnh tim này không hoàn toàn giống nhau: phần trái tim mà cha mẹ trao cho tôi bao giờ cũng lớn hơn phần tôi trao lại; con gái tôi dành cho tôi phần trái tim trong trẻo nhất; bạn đời tôi tặng cho tôi phần trái tim đẹp nhất và chung thủy nhất… Những mảnh tim ấy đã ghép vàp nhau và tạo thành những vết chắp vá của trái tim tôi. Chính điều này luôn nhắc tôi nhớ về những người tôi yêu dấu, những tình yêu mà tôi đã được chia sẻ trong đời…

Ông lão nói tiếp:

- Còn những vết lõm này là phần trái tim tôi trao đi mà chưa được nhận lại. Cậu biết đấy, tình yêu trao đi chẳng cần đến sự đền đáp. Dù những khoảng trống này nhiều lúc làm tôi đau đớn, nhưng cũng chính nhờ chúng mà tôi có động lực để khao khát được sống, và có niềm tin vào một ngày mai tốt đẹp hơn. Chàng trai ạ, nhờ những mảnh chắp vá này mà trái tim của tôi có sức sống mãnh liệt, trưởng thành và cảm nhận cuộc sống trọn vẹn, sâu sắc hơn.

Đám đông im lặng, còn chàng trai không giấu được nỗi xúc động đang dâng trào trong lòng. Anh tự hào cầm bút cắt đi một mảnh trong trái tim hoàn hảo của mình và đắp vào một phần khuyết của trái tim ông lão. Đáp lại, ông lão cũng tặng anh một mảnh trái tim ông.

Giờ đây, trái tim của chàng trai đã có một vết sẹo. Tuy không còn hoàn hảo nữa, nhưng chàng trai cảm thấy trái tim mình đầy sức sống hơn bao giờ hết. Anh nhận ra sức mạnh và vẻ đẹp của trái tim không phải ở chỗ nó được giữ kỹ để không có một vết tích, tổn thương nào của cuộc đời mà trái lại, càng hòa nhập và biết chia sẻ, dám yêu, dám sống và sẵn sàng cho đi, trái tim của con người càng trở nên nhạy cảm, sâu sắc và đập mạnh mẽ hơn...

3. Những vết sẹo là dấu chứng của phục sinh

Thân xác Chúa Phục Sinh mang những vết sẹo cuộc khổ nạn. Những cái sẹo ấy sẽ ở mãi với Ngài trên thiên quốc. Những cái sẹo gợi lên những kỷ niệm buồn phiền, thất bại, đớn đau. Nhưng nếu không có những cái sẹo thì cũng chẳng có phục sinh. Chúa Giêsu vượt thắng sự chết, đập tan quyền lực của tử thần, Ngài phục sinh và bước vào một cuộc sống mới viên mãn hơn, vững bền hơn. Dẫu rằng vẫn còn đó những dấu vết của thương đau, những vết sẹo của bạo lực bất công, nhưng giờ đây Ngài đã khởi sự một sự sống bất diệt, vượt trên vòng lao lý của khổ đau, của giới hạn kiếp người, Ngài đã bước vào thế giới của niềm vui, của Tình Yêu!

Con người chúng ta, ai cũng thường mang những vết sẹo trên thân xác. Có những vết sẹo gợi lại cả một vùng trời kỷ niệm. Sống chiều kích Phục Sinh trong ý nghĩa trao ban và tận hiến chính là sống ý nghĩa “trái tim có nhiều vết sẹo”.

Nếu hiểu cuộc phục sinh của Chúa Giêsu là sự vượt qua nghịch cảnh để bước vào đời sống mới, thì mỗi khi một cá nhân hay một gia đình hoặc một tập thể vượt qua được những nghịch cảnh của đời mình, cũng có thể gọi đó là sự phục sinh! Trước khi thụ nạn, Chúa Giêsu đã từng nói với các môn đệ về những thống khổ như là nỗi đau quặn của một phụ nữ khi sinh nở, để sau đó có được niềm vui khi một mầm sống mới được khai sinh (Ga 16, 20-22).

Nhìn lại đời sống mình, chúng ta sẽ nhận thấy vô vàn sự Phục sinh. Rất nhiều những cuộc vượt qua nho nhỏ trong đời sống hướng tới Phục sinh. Khi một tình bạn, một tình yêu bị tan vỡ, chúng ta biết hàn gắn lại bằng yêu thương thì đó không phải là sự Phục sinh sao ? Khi ta có kinh nghiệm về sự tha thứ, dẹp tan lòng thù hận, loại trừ sự oán ghét, đó là cuộc vượt qua phi thường …

Như mùa xuân sau đông tàn, Phục sinh mãi mãi vọt lên trong đời sống chúng ta những chồi lộc ân sủng, những sức sống tươi trẻ. Tin vào Đấng Phục Sinh là thắp lên ánh sáng mới, là đón nhận tình yêu mới cho mùa xuân tâm hồn.
Mỗi ngày một câu danh ngôn của các thánh
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.23/04/2014
N2T

18. Chính đức tin hoàn thành tất cả mọi sự.

(Thánh Don Bosco)
------------
http://nhantai.info
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai
Mỗi ngày một câu chuyện
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.23/04/2014
TINH CẦU XANH CỦA BẦY VỊT VÀNG
N2T

Dãy ngân hà có một tinh cầu màu xanh, ở đó không có phố xá, không những không khí trong lành mà phong cảnh lại còn tuyệt đẹp nữa, trong đó có những con vịt màu vàng sống rất là vui vẻ.
Một hôm, có một phi thuyền bay đến và một đám vịt màu đen ngoài hành tinh bước xuống, tên đầu sỏ của vịt màu đen ngoài hành tinh nói:
- “Cạp cạp, chào các anh, chúng tôi là vịt đen đến từ một tinh cầu rất xa, tinh cầu của các anh rất xấu ngay cả phố xá cũng không có, thật quá lạc hậu.”
Tên đầu sỏ lấy máy vi tính xách tay ra, chỉ tấm hình trên máy tính và nói:
- “Các anh nhìn coi, thành phố của chúng tôi rất đẹp, in ra để tặng các anh làm kỷ niệm.”
Vịt đen lấy tấm hình đưa cho những con vịt màu vàng, sau đó chúng nó bay qua tinh cầu khác.
Thủ lĩnh của vịt màu vàng nhìn tấm hình thì trong lòng nghĩ: “Vịt đen nói rất đúng, chúng ta cũng nên có thành phố cho mình.”
Thế là mọi người căn cứ theo tấm hình và bắt đầu xây dựng các loại nhà cao tầng.
Sau đó không lâu, toàn bộ tinh cầu đều biến thành phố xá, tất cả vịt màu vàng đều dọn vào ở trong các nhà cao tầng rộng rãi, chúng nó đến tòa nhà cao nhất là “tòa nhà chín 999” để đi dạo, chúng nó cũng đến cung thiếu nhi “trứng vịt nhỏ” để nghe biểu diễn âm nhạc ... .... Nhưng chúng nó không ngờ hồ nước không còn nữa, đồng cỏ, rừng xanh cũng không còn thấy đâu nữa, nhưng chuyện đáng sợ nhất chính là vì không khí ô nhiễm nên bầy vịt màu vàng giờ đây toàn thân từ từ biến thành “vịt màu đen”. Cả bầy vịt màu vàng đồng thanh nói:
- “Không khí ở đây thật ô nhiễm, chúng tôi không thích thành thị phố xá, chúng tôi muốn tinh cầu như trước đây mà thôi.”
Mọi người quyết định phá tất cả các tòa nhà cao tầng, cuối cùng, tinh cầu cũng khôi phục lại tình trạng như trước đây, bởi vì không khí ô nhiễm nên toàn thân chúng nó thành màu đen, bây giờ thì cũng từ từ đổi lại màu vàng.
- “Cạp cạp cạp, như thế này thì thật là quá đẹp”,
Và mọi người rất thỏa mãn với tinh cầu màu xanh này.

Suy tư:
Thời nay theo những phát triển của khoa học mà cuộc sống của con người rất thoải mái, tiện lợi và hiện đại, nhưng bên cạnh đó sự sống của con người cũng bị hạn chế vì ô nhiễm môi trường, vì những chất thải hóa học làm hại nghiêm trọng đến môi sinh...
Khoa học phát triển, trẻ em cũng được hưởng thụ những thành quả khoa học, nào là vi tính, nào là điện thoại thông minh, nào là máy tính bảng.v.v...đều là những thứ giúp cho các em được nhìn ra bên ngoài thế giới rộng lớn. Nhưng thật là sai lầm khi cha mẹ chỉ chiều theo sở thích thị hiếu của con cái mà mua sắm cho chúng nó những máy điện thoại thông minh, những máy tính bảng đắc tiền, khi chúng nó chưa cần thiết phải dùng những thứ đó.
Khi cha mẹ nhìn thấy con cái không thích học hành mà chỉ chơi điện tử, hoặc khi con cái chỉ biết chúi đầu vào cái diện thoại di động thông minh, thì cha mẹ phải hiểu rằng “căn bệnh thời đại” của chúng nó đã đến thời kỳ nguy hiểm rồi...

Lời cho phụ huynh:
Mù quáng đi với mốt thời đại hoặc chỉ nghiên cứu lý luận, chi bằng để ra thời gian tìm hiểu con cái của mình và tìm ra phương thức thích hợp để giáo dục chúng nó.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch và viết suy tư

-----------
http://nhantai.info
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai
Văn Hóa
Chặng đường Emmaus
Tuyết Mai23/04/2014
CHẶNG ĐƯỜNG EMMAUS (Lc 24, 13-35)

Chúa Giêsu đã sống lại và hiện ra cùng đi với hai môn đệ trên đường Emmau, khẳng định cho chúng ta thấy rằng Ngài luôn luôn đồng hành với chúng ta trên con đường đời. Sở dĩ hai môn đệ không có thể nhận diện ra Thầy Giêsu của mình là vì hai ông đã mất Thầy vĩnh viễn, buồn quá đỗi, hiện rất cảm thấy chơ vơ và mất hẳn hy vọng. Có phải cuộc đời Trần Gian của chúng ta cũng y như vậy? Có nghĩa chúng ta sống như người lúc nào cũng thiếu sinh lực, thiếu mất nhựa sống vì không để Chúa hay mời Chúa vào hiện diện trong căn nhà Tâm Hồn của chúng ta?.

Ấy thật là thương cho Chúa Giêsu của chúng ta là dường nào vì Ngài yêu thương nhân loại của chúng ta đến đỗi đã chịu đóng đinh chết trên Thập Giá vì tội lỗi của con người mà khi Ngài Sống Lại từ cõi chết thì liền ngay sau đó Ngài đã phải hiện ra với hai môn đệ trên con đường Emmau để tiếp tục dậy dỗ cho họ về Giáo Lý Chúa, hiểu biết thêm, và củng cố thêm niềm tin vào Giáo Lý yêu thương của một Thiên Chúa duy nhất.

Con người của chúng ta Chúa hẳn biết là luôn yếu đuối, mỏng dòn, dễ đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa vì sự dữ, sự đam mê của Thế Gian thì luôn mời gọi, khó có thể từ chối cho được. Chúng quỷ thì đầy ma chước; chúng dụ dỗ con người rất không khó để đi theo rồi bỏ thuốc phiện vào thức ăn, nước uống như cần sa, ma túy và những thứ rất độc hại giết chết dần mòn thân thể và Linh Hồn sống đời của con người mà ít có ai còn tỉnh để hay biết.

Suốt chặng đường đi của Emmau cả ba Thầy trò hàn huyên sôi nổi, trao đổi và rất đắc chí nên thời giờ qua rất mau và đã đến lúc phải từ giã đường ai nấy đi ... Nhưng trời thì cũng sập tối nên hai môn đệ cũng muốn giữ lại người khách quý qua đêm và Chúa Giêsu đã nhận lời mời của hai ông. Chờ mãi đến buổi ăn tối thì cả hai môn đệ mới thực sự nhận ra Thầy của mình trong lúc Thầy Bẻ Bánh là một việc làm rất quen thuộc mà Chúa Giêsu luôn làm trong những buổi ăn uống chung với các Tông Đồ trước đây khi Ngài còn sống và liền ngay sau đó Chúa Giêsu đã biến mất; chứ không ở lại dùng bữa với hai ông.

Ước mong sao con đường Emmau là con đường đời ngắn hay dài của từng người chúng ta hãy nên cố gắng nhận diện ra Chúa luôn đồng hành với chúng ta trong cuộc sống ngày qua ngày, trôi qua rất nhanh chóng này!. Có thế thì sự Phục Sinh của Chúa Giêsu mới có giá trị tuyệt đối và thiết thực nhất cho Linh Hồn Sống Đời của chúng ta.

Kẻo uổng phí thay là ở một ngày rất gần thì thân xác của từng người chúng ta cũng sẽ bị thối rữa trong lòng đất thì chẳng có gì đáng nói cả nhưng Linh Hồn Sống Đời của chúng ta cũng sẽ không được hưởng sự sống đời đời trên Nước Trời Nơi mà Thiên Chúa luôn mời gọi chúng ta được đến đó để chung hưởng niềm vui, hoan lạc, hạnh phúc bất tận với Thiên Chúa là Đấng toàn năng, hằng hữu, hằng sống, hằng trị và hằng yêu thương con người. Amen.