Tin Giáo Hội Hoàn VũChọn ngày khác
ĐHY Stella mời gọi các linh mục hãy là những con người của lòng thương xót
Linh Tiến Khải27/08/2016
LỘ ĐỨC: ĐHY Beniamino Stella Tổng trưởng bộ Giáo Sĩ mời gọi các linh mục hãy là những con người của lòng thương xót.

ĐHY đã đưa ra lời kêu gọi trên đây trong bài thuyết trình tại đại hội vể đề tài “Lòng thưong xót trong cuộc sống của linh mục”, tổ chức trong bối cảnh Năm Thánh của các Linh Mục tại Lộ Đức những ngày vừa qua. ĐHY nói: Linh mục phải là “người của lòng thương xót”, được mời gọi đi gặp gỡ biết bao nhiêu nghèo khó gây khổ đau cho con người ngày nay. “Thương xót như Thiên Chúa Cha có nghĩa là cảm nhận đưọc một niềm vui đặc biệt trong việc đi xuống các vùng thấp nhất của nhân loại để đem đên đó tình yêu thương nhưng không của Thiên Chúa, yêu thương, tha thứ và ủi an”. ĐHY mời gọi các linh mục chú ý tới những người rốt cùng, yêu thương những người nghèo nhất và không chấp nhận các giàn xếp. Đó là một ưu tiên mà ĐTC Phanxicô muốn trong cuộc sống Giáo Hội.

Ngày nay linh mục phải đáp ứng các nhu cầu của sự nghèo khó vật chất, mà Chúa Giêsu để cập tới khi dậy phải cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống, cho kẻ rách rưới mặc, thăm viếng người đau yếu, kẻ tù tội. Linh Mục không được thở ơ trước tất cả những gì xúc phạm đến phẩm giá con người. Mọi linh mục phải biết cảm thương các Ladarô nằm trước cửa nhà mình, mà không để cho mình bị cuốn hút vào “các nhiệm vụ trợ giúp xã hội”, nhưng tổ chức các sinh hoạt này cho các phó tế và giáo dân.

Cả sự giầu có cũng bao gồm nỗi buồn sầu mà Chúa Giêsu tìm thấy nơi chàng thanh niên giầu được mời gọi theo Ngài. Thế rồi còn có cái nghèo nàn sức khoẻ. Mọi người đau yếu đều khiến cho con tim mẹ Giáo Hội xúc động. Mọi hoàn cảnh giòn mỏng từ lúc mới thụ thai cho tới lúc chết tự nhiên đểu có quyền được các kitô hữu chú ý yêu thương và nâng đỡ. Rồi cũng có sự nghèo nàn triệt để nằm sâu trong trái tim con người và gắn liền với sự giòn mỏng và tội lỗi. Vai trò và bổn phận của linh mục ở đây là nhà giáo dục trong đức tin. Linh mục phải là người vén mở cho thế giới bị thương tích ngày nay thấy lòng dịu hiền thương xót của Thiên Chúa.

Giảng trong thánh lễ kết thúc đại hội ĐHY Stella nói linh mục phải sống chức thừa tác của mình giữa dân chúng, biết sống tràn đầy tình huynh đệ linh mục trong mầu nhiệm hiệp thông của Giáo Hội: sứ mệnh và hiệp thông phải củng cố cho nhau. Vì thế tại sao các cuộc gặp gỡ giáo phận, các lúc chia sẻ suy tư, cầu nguyện hay nghỉ ngơi đều nền tảng giúp xây dựng tình huynh đệ linh mục, trong đó có thể vác đỡ các giỏn mỏng của những anh em yếu đuối nhất (SD 23-8-2016)
Toà Thánh kêu gọi loại trừ các vũ khi tàn sát hàng loạt, kể cả các vũ khi quy ước
Linh Tiến Khải27/08/2016
NEW YORK: Toà Thánh tái kêu gọi loại trừ các vũ khí giết người hàng loạt, kể cả các vũ khí quy ước có sức tàn phá mạnh.

ĐTGM Bernardito Auza, quan sát viên thường trực của Toà Thánh cạnh các tổ chức Liên Hiệp Quốc tại New York, đã nói như trên trong bài phát biểu trong phiên họp của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc về việc không gia tăng và phổ biến các vũ khí giết người hàng loạt. Trong bài phát biểu ĐTGM Auza tái nêu bật lập trường liên tục của Toà Thánh chống lại việc sản xuất và sử dụng các vũ khí tàn phá hàng loạt. Mọi hành động, mọi vũ khí nhắm tàn phá các thành thị hay các vùng rộng lớn cùng với dân cư của chúng đều chống lại mọi luật nhân bản quốc tế, và đáng bị lên án lập tức và rõ ràng không hàm hồ. Trong khi đã có các thoả hiệp và hoà ước đạt được nhằm loại trừ các vũ khí hoá học, sinh học, và phòng ngừa việc không gia tăng các vũ khí nguyên tử, thiên tài nhân loại vẫn tiếp tục chế tạo các vũ khí mới huỷ hoại chính mình. Ngoài ra, các vũ khí quy ước đang ngày càng trở thành “ít quy ước” hơn, vì các tiến bộ kỹ thuật nâng cao sức mạnh tàn phá của chúng ngang mức độ của các vũ khí tàn phá hàng loạt. Chính vì thế Toà Thánh yêu cầu các cuộc thảo luận về vũ khí tàn phá hàng loạt vượt quá các loại vũ khí truyền thống nguyên tử, hoá học, sinh học và các vũ khí xạ học và bao gồm cả các vũ khí quy ước mạnh được dùng cho các tội phạm chiến tranh và các tội phạm chống lại nhân loại. Các lực lượng quân sự, phiến quân, khủng bố, và các nhóm quá khích ngày càng sử dụng các vũ khí quy ước có sức tàn phá mạnh hơn, và cho thấy họ ít chú ý tới sự miễn nhiễm của thường dân, sự phân biệt hay tính cách cân xứng.

Tiếp tục bài phát biểu ĐTGM Auza nói: Các tai ương nhân đạo tiếp tục diễn ra trước mắt chúng ta cho thấy các trường học, nhà thương và các cơ cấu hạ tầng dân sự khác bị nổ tung vì các vũ khí quy ước có sức tàn phá mạnh mẽ. Hàng triệu người tỵ nạn và các người di tản gửi tới hội đồng sứ điệp quan trọng này: “Chúng tôi phải trốn chạy hay chết, khi các thành phố và cộng đoàn của chúng tôi hoàn toàn bị phá hủy, không phải bởi các vũ khí nguyên tử, hoá học hay sinh học, nhưng bởi các vũ khí quy ước có sức tàn phá mạnh mẽ.” Các thảm cảnh này mời gọi cộng đồng quốc tế nghiêm chình thực thi mọi thoả hiệp hợp pháp bắt buộc, và các dụng cụ liên quan tới việc cấm gia tăng phổ biến các vũ khí giết người hàng loạt, và cấp bách duyệt xét lại viêc xếp loại và định nghĩa các vũ khí giết nguời hàng loạt là gì.

Tại đây cũng như trong các diễn đàn khác Toà Thánh đã lập đi lập lại lời kêu gọi các quốc gia sản xuất vũ khí trên thế giới nghiêm chỉnh hạn chế và kiểm soát việc chế tạo và bán vũ khi cho các quốc gia và các vùng trên thế giới, nơi thực sự đang có việc sử dụng chúng một cách bất hợp pháp hay để cho chúng rơi vào tay các tác nhân không phải là người của chính quyền. Việc gia tăng phố biến vũ khí, bất kể là vũ khí quy ước hay vũ khí giết người hàng loạt, chỉ làm cho các tình trạng xung đột gia tăng và gây ra các hậu quả hao hụt nhân lực và vật chất, gây thiệt hại cho sự phát triển và tìm kiếm hoà bình lâu bền. Thât thế, việc không gia tăng phổ biến vũ khì, kiểm soát và giải trừ vũ khí làm nền tảng cho an ninh toàn cầu và phát triển có thể thực hiện được. Không có chúng việc thành toàn chương trình phát triển có thể thực hiện được cho năm 2030 sẽ gặp nguy hiểm trầm trọng.

Sau cùng ĐTGM Auza khẳng định rằng hai chuẩn mực của việc thực thi các thoả ước và hiệp định cấm gia tăng sản xuất và phổ biến các vũ khi giết người hàng loạt chỉ khích lệ việc không chú ý tới các thoả ước và hiệp dịnh ấy từ phía các người đau khổ hay bị kỳ thị. Sự kỳ thị giữa các nước có các vũ khí tàn phá hàng loạt và các nước không có các vũ khí ấy không thể là tình trạng thường hằng được. Nếu không thể nghĩ tới việc tưởng tượng ra một thế giới, trong đó mọi người đểu có thể có các vũ khí giết người hàng loạt, thì cũng có lý khi tưởng tượng và hoạt động chung với nhau cho một thế giới, trong đó không ai có các vũ khí ấy. Vì vậy cộng đồng quốc tế cần phải đồng tâm nhất trí kêu gọi và hành động để loại trừ mọi vũ khí giết người hàng loạt. Mục đích này đòi hỏi sự cộng tác liên tục của mọi người, vì còn nhiều việc phải làm để đạt tới điều đó. Và mỗi bước tiến tới chỗ bài trừ các vũ khí giết người hàng loạt là một bước tiến khổng lồ cho việc thực hiện một thế giới tốt đẹp hơn (SD 24-8-2016)
Mông Cổ sắp có linh mục đầu tiên là người bản xứ
Chân Phương27/08/2016
Mông Cổ sắp có linh mục đầu tiên là người bản xứ

Ulaanbaatar - Giáo Hội Công Giáo tại Mông Cổ (Mongolia) đang sẵn sàng chào đón vị linh mục người bản xứ đầu tiên của họ: đó là thầy Joseph Enkh sẽ được Đức Cha Wenceslao Padilla, CICM, Phủ doãn Tông Tòa của Ulaanbaatar truyền chức linh mục vào lúc 10:30 sáng Chúa Nhật ngày 28 tháng 8 tại nhà thờ chính tòa Thánh Phêrô và Phaolô ở thủ đô Ulaanbaatar. Vị tân linh mục đã chọn cho mình khẩu hiệu: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo" (Lc 9, 23).

Hơn 1.500 người sẽ tham gia vào thánh lễ truyền chức, đây sẽ là một thời điểm rất đặc biệt đối với Giáo Hội Công Giáo tại Mông Cổ và cho toàn xã hội nước này. Cha Prosper Mbumba, CICM, một linh mục người Congo đến truyền giáo tại quốc gia Á Châu này nói: "Cộng đoàn Công Giáo ở Mông Cổ được tái lập vào năm 1992 nhưng hiện nay chỉ có hơn một nghìn người đã được nhận phép thanh tẩy. Lễ truyền chức linh mục bản xứ sẽ kích thích sự nhiệt thành và cảm giác thân thuộc trong những người Mông Cổ, cho một Giáo Hội mà từ lâu đã bị coi là ngoại quốc bởi vì đức tin được mang đến từ các nhà truyền giáo".

Đức Tổng Giám mục Osvaldo Padilla - Sứ thần Tòa Thánh tại Nam Hàn và Mông Cổ, cùng với Đức Cha Lazarus You - Giám mục Giáo phận Daejeon, Nam Hàn (giáo phận mà thầy Joseph Enkh đã được theo học nhiều năm ở chủng viện) sẽ là những khách mời danh dự cho thánh lễ truyền chức này.

Thầy Joseph Enkh đã được truyền chức phó tế vào ngày 11 tháng 12 năm 2014 tại Daejeong (Nam Hàn) rồi trở về Mông Cổ. Kể từ đó, ngài đã thực nghiệm mục vụ và phục vụ tại các giáo xứ khác nhau ở Mông Cổ, nơi mà hiện nay đang có khoảng 20 nhà truyền giáo và 50 nữ tu đến từ 12 nhà dòng, làm việc trong sáu giáo xứ.

Vào tối Thứ Hai ngày 29 tháng 8, tân linh mục Joseph Enkh sẽ cử hành thánh lễ mở tay của ngài cũng tại nhà thờ chính tòa Thánh Phêrô và Phaolô ở thủ đô Ulaanbaatar. (Fides)

Chân Phương
Tin Giáo Hội Việt Nam
Cộng đồng Công giáo Việt Nam Tổng Giáo phận Melbourne tĩnh tâm 2016
Trần Văn Minh27/08/2016
Melbourne, vào lúc 9 giờ 30 sáng Thứ Bảy 27/8/2016. Tại Trung tâm Công Giáo Việt Nam Thánh Toma Thiện số 225 Hutton Rd. vùng Keysborough. Cộng đồng Công Giáo Việt Nam Tổng Giáo phận Melbourne đã tổ chức buổi gặp mặt, tĩnh tâm cho các ban mục vụ cộng đoàn, các hội đoàn, đoàn thể trong cộng đồng thuộc tổng giáo phận về họp mặt tĩnh tâm thường niên Năm 2016.

Mời xem hình

Trong một ngày thời tiết thật đẹp. nắng nhẹ, trời trong của buổi cuối Đông Melbourne. Gần 90 thành viên của các ban mục vụ cộng đoàn, các ban phục vụ hội đoàn, đoàn thể đã về tham dự ngày họp mặt.

Buổi họp mặt tĩnh tâm mang chủ đề: “Lòng Thương Xót của Chúa trong phục vụ.” Thời gian là một ngày khai mạc lúc 9 giờ 30 sáng cho tới 6 giờ chiều. Bao gồm nghe thuyết giảng của quý linh mục trong cộng đồng thuyết giảng và các bài hát sinh hoạt tôn giáo chung. Mở đầu, ông Nguyễn Ngọc Trúc đã chào mừng mọi người đã về tham dự buổi tĩnh tâm. Linh mục Vũ Ngọc Tuyển tuyên úy Cộng đoàn Toma Thiện cũng đã chào mừng mọi người đến tham dự buổi sinh hoạt, linh mục nói: chúng ta đến đây để gặp nhau là chính, chúng ta là những người dẫn đường, nên chúng ta phải gắn kết bên nhau để cùng đi cho đúng. anh Quang Minh và Quang Cẩn đã điều phối chương trình sinh hoạt qua bài “Gần nhau.”

Đúng 10 giờ, Linh mục Phạm Văn Ái SJ. Đã công phu soạn thảo một chương trình chia sẻ thật phong phú với các tiêu đề rất sát với đời sống mục vụ. Linh mục vui gọi mọi người là “dân biểu” để nói nên tinh thần phục vụ theo gương Chúa Giê Su. Với cách nói chuyện vui và dí dỏm, linh mục đã nói lên những suy tư để mọi người tìm đường hướng phục vụ tốt nhất có thể, làm sao để có thể phục vụ trong tinh thần của người tông đồ giáo dân theo gương Chúa Giê Su.

Sau một giờ chia sẻ, Linh mục Phạm Văn Ái đã đề nghị chia theo nhóm để thảo luận về các đề tài được gợi ý như:

-Nhóm mục vụ làm việc trong các cộng đoàn tìm xem cách liên đới với nhau trong các công việc chung.

-Trong nhu cầu phục vụ, tìm ra hai ưu tiên theo ý riêng của từng người, để góp ý với các linh mục quản nhiệm.

Với năm nhóm nhỏ, mỗi nhóm trên dưới 12 người, tất cả đều hăng say trong việc thảo luận và đóng góp xây dựng thật sôi nổi. Phần nhiều các câu đóng góp nhắm tới và ưu tiên phục vụ giới cao niên và giới trẻ. Những đóng góp với cộng đồng về những sự kiện sinh hoạt trong cộng đồng xin được thông báo sớm, và nên có bản tiếng Anh để các cộng đoàn nằm trong các giáo xứ Úc trình cho các cha xứ biết qua những sinh hoạt của cộng đoàn. Các ban mục vụ cộng đoàn cũng nên tham gia trong các ban mục vụ giáo xứ mà cộng đoàn trực thuộc, để biết các lịch làm việc của họ, và cũng để học hỏi họ trong công tác mục vụ và phục vụ.

Sau khi đúc kết các ý kiến, mọi người được mời qua khu sinh hoạt nhà xứ để dùng bữa trưa. Một bữa ăn ngon miệng do các anh chị em thuộc Cộng đoàn Toma Thiện phục vụ thật vui vẻ, hiếu khách thật đáng quý. Mọi người có một thời gian tạm nghỉ trước khi bước vào phần hai do Linh mục Peter Hoàng Kim Huy SDB trình bày về đề tài: Kế hoạch phát triển Cộng đồng và cơ cấu tổ chức Ban Tuyên úy và Hội đồng mục vụ. Trước khi đi vào đề tài chính, hai anh Quang Minh và Quang Cẩn hướng dẫn mọi người sinh hoạt chung qua các bài nhạc thật vui tươi.

Phần trình bày của Linh mục Hoàng Kim Huy qua ba giai đoạn: hình thành – lớn lên và phát triển qua ba mốc điểm:

1980 – 1990 và 2012 từ ba cộng đoàn lên tới 15 cộng đoàn. Hiện cộng đồng Việt Nam có 42 linh mục và 33 nữ tu, với những thành quả thật tốt đẹp qua các Đại hội La Vang, lễ Các Thánh Tử Đạo. Đại lễ Lòng Chúa Thương Xót, các khóa học. Từ quá khứ cho đến năm năm gần đây thật đáng vui mừng. với kết luận: cơ cấu lãnh đạo có thể thay đổi, nhưng về nền tảng cơ cấu hành chánh, sinh hoạt và điều hợp vẫn giữ nguyên. Để công tác mục vụ đều đăn và cố định.

Cuối buổi sinh hoạt là những đóng góp ý kiến của mọi người đến ban tuyên úy để các Linh mục tuyên úy sẽ có các buổi họp để thống nhất chương trình mục vụ chung. Buổi tĩnh tâm được kết thúc bằng Thánh lễ tạ ơn, do quý Linh mục tuyên úy cùng các ban mục vụ, hội đoàn cùng hiệp dâng thánh lễ.
Phụng Vụ - Mục Vụ
Là Linh Mục hay Làm Linh Mục
Phước Lý27/08/2016
LÀ LINH MỤC HAY LÀM LINH MỤC ?

Lạy Chúa Giêsu, chúng con tin thật Chúa đang hiện diện trong Bí tích Thánh Thể. Chúng cảm ơn Chúa vì biết bao ân tình Chúa thương ban cho chúng con.

Con cảm ơn Chúa đã cho con hồng phúc làm thành viên gia đình giáo xứ Thị Cầu thân yêu. Xin Chúa chúc phúc cho mọi thành gia đình Giáo xứ, anh chị em Lương dân.

Xin Chúa chỉ dạy chúng con phải làm gì để sống đúng căn tính của mình, góp phần xây dựng gia đình Giáo xứ không ngừng lớn lên trong hiệp nhất yêu thương, hăng say Loan báo Tin Mừng, đặc biệt trong Năm thánh Lòng Chúa thương xót- biết Sống và loan báo Lòng thương xót của Chúa.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (4, 16-19)

Chúa Giêsu đến Nagiarét là nơi Người sinh trưởng. Người vào Hội Đường như Người vẫn quen làm trong ngày Sabát và đứng lên đọc Sách Thánh. Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ Isaia, Người mở ra, gặp đoạn chép rằng: “Thần Khí Chúa ngự trên Tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong Tôi, để Tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai Tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Chúa”.

Suy niệm: Chúa Giêsu sau một thời gian đi rao giảng Tin Mừng Ngài nổi tiếng khắp nơi. Hôm nay Người trở về quên hương Nararet, vào Hội trường quen thuộc. Tại đây, trong một bối cảnh trang nghiêm và chính thức, Chúa Giêsu công bố chương trình hoạt động của Ngài: Với tư cách là Messia được Thánh Thân Chúa tấn phong, Ngài được sai đi loan Tin Mừng cho những người nghèo hèn, khốn khổ.

“Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy, trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng".

Ngay sau đó, Chúa Giêsu công bố: Lời sứ ngôn trên đã được ứng nghiệm nơi chính Ngài. Trong Chúa Thánh Thần Chúa Giêsu đã hoàn thành viên mãn sứ vụ Loan báo Tin Mừng cứu độ mà chính Ngài là Tin Mừng Cứu độ.

Tin theo Chúa Giêsu Kitô, đời mình sẽ tìm được giá trị- ý nghĩa cuộc sống đích thực, tìm được an phúc đích thực, nhất là khám phá trong gian nan đau khổ của cuộc đời vốn coi là ‘bể thảm’ có giá trị Tin Mừng cứu độ, cuộc đời thành biển hồng ân.

Để tiếp nối công trình Cứu Thế, Chúa Giêsu ngay sau khi Phục Sinh đã ban Chúa Thánh Thần cho các Tông đồ để tiếp tục sứ vụ của chính Ngài- Loan báo Tin Mừng Cứu độ đến với muôn dân, cho đến ngày tận thế. Đấng Phục Sinh nói: ‘Như Cha đã sai Thầy Thầy cũng sai anh em… Anh em hãy nhận lấy Chúa Thánh Thần” (Ga 21, 21-23)

Các Tông đồ cùng với toàn thể các Kitô hữu- nhất là các Kitô hứu Giáo dân thời Giáo Hội sơ khai đã luôn hăng Rao giảng Tin mừng cho những nơi mình hiện diện. Chính anh chị em Giáo dân là người đầu tiên có sáng kiến truyền giáo đến Lương dân. Hơn ai hết Giáo Hội có kinh nghiệm sống động: “Khốn cho tôi nếu không rao giảng Tin Mừng’…

Lạy Chúa Giêsu, nhờ Bí tích Rửa Tội mỗi chúng con đã được Thánh hiến cho Chúa Giêsu, trở thành chi thể của Chúa Giêsu. Trong sức mạnh Chúa Thánh Thần, Chúa Giêsu quả quyết: Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe"

Tôi là chi thể- trong thân thể Chúa Giêsu là Giáo Hội, vậy tôi có tiếp tục để cho Lời Chúa ứng nghiệm trong đời sống mình hay chưa. Nói cách khác tôi có là dấu chỉ, là hiện thân của Thiên Chúa Tình yêu hay chưa?. Chủ để sống Năm thánh của Giáo phận: ‘Sống và Loan báo Lòng thương xót của Chúa’ có hiện tại hóa trong lời nói việc làm của mình hay chưa ?.

Lạy Chúa Giêsu, nhiều lúc con cứ cật vấn: Là Kitô hữu, là Linh mục của Chúa nếu không là Thánh không làm Thánh thì là gì- làm gì?

Xin cho con ý thức mình là Kitô hữu- là Linh mục chứ không phải làm Kitô hữu- làm Linh mục. Khi ý thức căn tính mình là Kitô hữu – là Linh mục của Chúa, đương nhiên trong Chúa Thánh Thần chúng con biết làm gì. Trái lại, nếu con cứ mải mê làm Kitô hữu hay làm Linh mục coi chừng con chỉ là viên chức không hơn ko kém, dễ làm cho mình, cho những tính toán trần thế chứ không phải làm cho Danh Chúa, mưu ích cho các linh hồn. Khi chúng con thoái hóa bản chất- căn tính là Kitô hữu – là Linh mục của Chúa thì những việc chúng con làm rất nguy hiểm….

Thế chúng con mới hiểu, tại sao nơi tòa chung phẩm, Chúa Giêsu cho biết vẫn có người nhân danh Chúa mà nói tiên tri- trừ quỷ- làm phép lạ, nhưng rốt cục Chúa không nhận ra người Môn đệ của mình và nghiêm đuổi khỏi nhan thánh Chúa (x.Mt 7,21tt)

Tôi là chi thể- thân thể Chúa Giêsu , vậy ta có tiếp tục để cho Lời Chúa ứng nghiệm trong đời sống mình hay chưa ?

Để Lời Chúa ứng nghiệm trong cuộc đời mình tôi không thể thờ ơ, vô cảm với những gì xâm hại đến Sự Thật- xâm hại đến Sự Sống, xâm hai lẽ công bằng, tổn hại đến phẩm giá làm người; đặc biệt không thể an nhiên trước những người nghèo khổ, không chỉ về vật chất mà còn về đời sống tinh thần.

Xin cho chúng con can đảm để lời Chúa ứng nghiệm từ việc chu toàn bổn phận trong yêu thương, khởi đi từ gia đình, cộng đoàn giáo xứ; nên thánh đôi khi đơn giản chỉ lời nói xin lỗi- cảm ơn, những lời nói cảm thông- dễ nghe và đầy tôn trọng nhau….

Lạy Chúa Giêsu, nhờ lời bầu cử của Mẹ Lên Trời- quan thầy của giáo xứ con xin Dâng cuộc đời con cho Chúa, dâng gia đình giáo xứ Thị Cầu cho Chúa, dâng anh chị em Lương dân, những người khác niềm tin, khác chính kiến, nhất là những người nghèo khổ, bệnh tật, những người già neo đơn, những gia đình đang gặp gian nan, thử thách…

Trong Chúa Thánh Thần, nhờ biết cho Lời Chúa hiện diện trong cuộc đời mình, phát tỏa căn tính Kitô hữu chắc chắn như Chúa Giêsu, hiện diện của chúng con sẽ đem lại tin yêu, thắp sáng hy vọng, nhất là trong bối cảnh tục hóa, gian dối lan tràn, nghi kỵ còn bao phủ… Xin cho chúng con mạnh dạn đến với anh chị em lương dân, nên bạn thân tín với nhau.

Chúng con xin dâng lên Chúa gia đình giáo hạt Phước Lý, Gia đình Giáo phận, rộng hơn Gia đình quê hương đất nước, những nạn nhân của thiên tai- thảm họa môi trường miền trung đang trực diện.

Xin Chúa nhớ và ban nhiều Phúc Lộc trời đến những thân nhân- ân nhân của gia đình giáo xứ còn sống hay đã qua đời, cách riêng cha xứ và gia đình giáo xứ Phước Lý. Amen

Phước Lý
Luận về chữ ''Ăn''
Lm. Anphong Nguyễn Công Minh, OFM27/08/2016
CN 22C : Luận về chữ “ăn”

Hai tư cách được đề cập tới xoay quanh một bàn tiệc đã vang lên trong bài Tin Mừng hôm nay. Tư cách một, là khi bạn là “khách” đi dự tiệc, thì bạn phải làm sao. Tư cách hai, bạn là “chủ” : khi bạn đãi tiệc ai, bạn phải mời những người nào…Mỗi tư cách có một lời nhắn nhủ riêng của Chúa cho họ. Tôi không gặp thấy một điểm chung nào Chúa muốn nói với, cho cả chủ mời lẫn khách dự tiệc. Vì thế tôi không chọn lời, mà chọn một chữ chung cho cả khách lẫn chủ trong bữa tiệc, là chữ “ăn” để xây dựng cho bài giảng hôm nay.

1. Tầm quan trong của “ăn” trong hành vi và lời dạy của Chúa

2. Bên kia chữ ăn (Beyond eating).

1. Tầm quan trọng của chữ ăn trong hành vi và lời dạy của Chúa

-Hành vi : Trong cuộc sống công khai của Chúa Giêsu, sách Tin Mừng ghi lại rất nhiều sinh hoạt của Ngài liên quan đến cái ăn: Ngài đi ăn cưới tại Cana. Ngài ăn tiệc do những người biệt phái khoản đãi, mà bài Tin Mừng hôm nay là bữa tiệc do chính thủ lãnh nhóm Pharisêu mời đến. Ngài chia sẻ thân mật với bữa cơm gia đình của ba chị em Mattha, Maria và Lazarô, mà ở đó Matta rối ríu với món gỏi này, món nộm kia, còn Maria khôn ranh ngồi nghe lời Ngài. Ngài lại ngồi ăn ngồi uống đồng bàn với những người thu thuế, những người tội lỗi. Rồi cả sau khi sống lại, Ngài cũng hiện ra trong lúc ăn uống. Luca ghi : “Đang khi các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: ‘Ở đây anh em có gì ăn không?’ Họ đưa cho Người một khúc cá nướng, Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông” (Lc 24, 41-43). Nhưng quan trọng hơn cả đó là Ngài đã thiết lập giao ước mới trong bữa ăn cuối cùng với các môn đệ tại nhà Tiệc Ly. Và khi sống lại, 2 môn đồ trên đường Emmau nhận diện được Chúa cũng là qua bữa ăn : Khi đồng bàn với họ (chứ không phải khi cầu nguyện với họ), mắt họ mở ra (Lc 24,31) (làm như thấy đồ ăn thì sáng mắt ra !).

Chúa Giêsu thường bị những người biệt phái và luật sĩ bắt gặp trong các bữa ăn, đến độ những người biệt phái gọi Ngài là một tên mê ăn uống, nhậu nhẹt say sưa. Chúa Giêsu có lần nói "Thật vậy, ông Gio-an Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: `Ông ta bị quỷ ám.' Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: `Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi (Lc 7:34).

-Lời dạy : Nhưng bữa ăn quan trọng và ý nghĩa đến độ Chúa Giêsu đã lấy đó làm một trong những đề tài chủ yếu trong những lời rao giảng của Ngài. Có biết bao nhiêu lần Chúa Glêsu đã ví Nước Trời như một bữa tiệc, và như bữa tiệc cưới. Nước Trời là một tiệc cưới, trong đó Thiên Chúa mời gọi mọi người đến dự tiệc, không trừ một ai. Vậy trong hành vi và trong ngôn từ, Chúa Giêsu gắn bó với chữ ăn, với bữa tiệc khá đậm đà khiến ta phải suy nghĩ về tầm quan trọng của nó.

Nếu Đức Giêsu là người Việt-Nam, giảng bằng tiếng Việt, thì chắc hẳn Ngài còn sử dụng nhuần nhuyễn chữ “ăn” này trong nhiều lãnh vực khác nữa.

Có lẽ không có ngôn ngữ nào trên thế giới này mà chữ ăn xâm nhập vào đủ các góc cạnh của cuộc sống như ngôn ngữ Việt.

Không có một động tác nhai nào mà vẫn cứ gọi là ăn: Nào là ăn gian, ăn bám, ăn quỵt, ăn đứt, ăn hiếp, ăn thua, rồi lại ăn cắp, ăn cướp, ăn trộm (trộm đồng hồ chứ đâu phải ổ bánh đâu, vậy mà cứ ăn thôi : ăn trộm).

Hoà hợp với nhau thì có ăn khớp, ăn nhịp, ăn jeu và ăn ý. Động tác hoà hợp vợ chồng cũng không vắng được chữ ăn : ăn nằm, ăn ở, ăn đời ở kiếp.

Cái không ăn được, vẫn cứ ăn : ăn ảnh, ăn khách, ăn tiền : “ông ấy ăn tiền dữ lắm”.

Cái không được ăn, vẫn gọi là ăn : ăn chay. Chữ ăn chay này làm tôi nhớ lại thủa nhỏ khi nghe người lớn nói, hôm nay ăn chay đó, cũng đòi mẹ cho mình ăn chay nữa. Thấy ăn là đòi của con nít, chứ đâu hiểu ăn chay là không ăn. (Déjeuner. Breakfast : ăn sáng là phá chay).

Chắc Chúa Giê-su người Việt sẽ dạy chúng ta một từ “ăn” hơi xưa một chút, nhưng vẫn còn hiểu được: ăn lời. Con cái không ăn lời cha mẹ, con cái hư; các ngươi không ăn lời Ta (nghe và giữ lời Ta) sẽ không được vào Nước Trời. “Không phải cứ nói lạy Chúa lạy Chúa là được vào nước Trời, nhưng…”

Và dĩ nhiên, Chúa Giêsu người Việt sẽ luôn nhắc nhở chúng ta ăn… ăn-năn. Hãy ăn năn sám hối, vì Nước Trời đã gần.

Ta đang trong mục tìm hiểu về tầm quan trọng của chữ ăn trong hành vi và tư tưởng của Chúa Giêsu. Ta cũng tưởng tượng nếu Ngài giáng sinh trên đất Việt, con của đức nữ trinh Nguyễn thị Mít thì ắt hẳn Ngài sẽ dùng chữ ăn nhiều hơn nữa trong lời giảng với đầy đủ các góc cạnh ý nghĩa khác nhau của nó. Và Ngài, Đức Giêsu người Việt sẽ dự nhiều bữa ăn hơn nữa, như người ta vẫn thường đồn thổi : người Việt gặp nhau là mời nhau đi ăn cái đã.

Chúa Giêsu, tuy không là người Việt, nhưng rất coi trọng bữa ăn, như chúng ta đã kể sơ qua trên kia. Ngài rất nhiều lần ví nước Trời như bữa ăn, -mà bữa ăn lớn cơ- tức là bữa tiệc. Không phải tiệc trang trọng hội nghị khuôn phép, mà là tiệc hân hoan vui mừng: tiệc cưới. Nước Trời ví như nhà vua kia mở tiệc cưới cho hoàng tử… Nước Trời ví như 10 nàng trinh nữ đi đón chàng rể, chứ không phải đón chủ tịch, đón tổng thống. Đón chàng rể là có tiệc cưới.

Chính Ngài đã làm một hành vi để đời, là lập bí tích thánh-thể trong bữa ăn, chứ không phải trên núi cao khi cầu nguyện, trong đền thờ lúc dâng hương. Và chính bí tích thánh thể lại là một bữa ăn. “Hãy cầm lấy mà ăn, hãy cầm lấy mà uống.” “Ai ăn… sẽ được sống đời đời.”

Vì Chúa Giêsu đề cao bữa ăn trong hành vi và lời dạy của Ngài, nên chắc hẳn Ngài có ý gì đó chứ, chứ không phải Ngài chủ trương sống để ăn đâu. Ăn để sống thì có thể. Và thế là ta qua phần 2: Cái bên kia của bữa ăn (beyond eating).

2. Bên kia chữ ăn

Chúa muốn dạy gì khi Chúa đề cập nhiều đến chữ ăn, đến bữa tiệc. Bài Tin Mừng hôm nay hé cho ta một lời đáp: Chia sẻ. Ngài muốn dạy: hãy chia sẻ. Đức Giê-su nói với kẻ đã mời Người rằng: "Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại.” (Lc 14, 12-14).

Chúa lập bí tích Thánh Thể không phải để cho ta thờ lạy đâu. Quỳ sốt sắng hát thờ lạy Chúa, thờ lạy Chúa… không phải là lý hiện hữu của Mình Thánh Chúa. Chúa lập bí tích này trong bữa ăn, và chính bản thân bí tích là một bữa ăn, là để “chia sẻ.” Ngôn ngữ phụng vụ thủa ban đầu thay vì gọi thánh lễ, là gọi đích danh tên thực của nó : lễ bẻ bánh. Không phải tấm bánh nguyên, mà là bẻ ra. Bẻ ra để chia, chứ không phải bẻ ra cho nhỏ để dễ nuốt. Đại Hội Thánh Thể Quốc tế tổ chức tại Lộ Đức năm nào có đề tài thật thích hợp: Tấm bánh Bẻ ra. Người cầm lấy bánh, bẻ ra, trao cho các môn đệ mà nói: tất cả hãy cầm lấy mà ăn…Bẻ ra tức là chia sẻ, chứ không phải để nguyên giữ cho riêng mình. Có nhiều hình thức để bẻ ra chia sẻ và cũng có nhiều cái khác-cái-ăn để sẻ chia.

Tạm kết ở đây:

Chúa ăn nhiều và nói nhiều về ăn. Không phải là Chúa tham ăn hay là tay sành điệu về các món nhậu. Ngài muốn dạy một điều : ăn là cái dễ chia sẻ hơn cả. Quần áo, có thể vừa hoặc không. Điện thoại di động chia cho ai mà họ không biết dùng thì cũng như không. Riêng ăn, thì dễ chia sẻ nhất, nhất là khi người ta đói. Đói, ăn gì cũng ngon. Thánh lễ là một bữa ăn. Nếu ta không có tinh thàn chia sẻ, thì việc ăn Mình Thánh Chúa quả là một xúc phạm, vì Ngài không còn là tấm bánh bẻ ra chia cho mọi người. Thánh Phaolô cũng nói mạnh hơn thế trong thư 1Cr 11: ăn mà không biết sẻ chia, là ăn lấy án phạt !

Hãy có tấm lòng biết chia sẻ.

LM. Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

Đọc thêm :

Carlos là đứa trẻ đường phố thuộc khu ngoại ô vòng đai của Manila. Tuổi thơ đã để lại trên bé nhiều vết sẹo chìm, lắm vết thương lòng không sao chữa lành được. Nhưng linh mục coi xứ gần đó lại thường thấy cậu ở trong nhà thờ, nên ông rất thán phục đức tin can trường của cậu bé. Một ngày kia, trong khi ngồi toà giải tội –loại toà hộp, rất kín đáo- vị linh mục thấy cậu bé Carlos này rút một cọng cây lau nơi chổi quét nhà thờ. Cậu ép một miếng kẹo cao su đã dùng nơi một đầu của cọng lau và rồi nhét cọng lau với đầu có kẹo cao su dính đó vào khe thùng tiền của kẻ khó, gọi là poor box. Cậu vất vả kéo ra từng tờ giấy bạc, từng đồng tiền kẽm. Rồi cẩn thận, cậu trả cọng lau về với cái chổi và bước nhanh ra khỏi nhà thờ. Vị linh mục quyết định đi theo xa xa. Ông thấy cậu dừng chân tại quầy bán bánh, mua một bao to bánh mì nóng hổi và đi thẳng tới một nơi các trẻ em đường phố khác đang tụ họp tại đó. Các em cầu nguyện và ăn tất cả những chiếc bánh đó. Một buổi họp mặt thật hạnh phúc. Kết thúc câu chuyện là : vị linh mục đó, quyết định gia nhập vào nhóm trẻ bụi đời này.

Bữa ăn mang ý nghĩa chia sẻ. Nhưng nếu không sẻ chia được bữa ăn vì chưa đủ hoàn cảnh, thì ta cũng có thể sẻ chia những thứ khác. Các bạn trẻ đây có thể chia sẻ tri thức, chia sẻ học vấn, chỉ vẽ cho nhau, giúp đỡ giới thiệu nhau tìm việc làm… tất cả đều là ý nghĩa bên kia của bữa ăn. Riêng cái này, các bạn có thể và làm ngay được là chia sẻ niềm vui, chia sẻ nụ cười cho nhau. Ăn nơi cái miệng, và nụ cười cũng nơi cái miệng, cửa môi.

Một hôm Dương Chu sang nước Tống, vào ở trọ một nhà kia. Người chủ nhà có hai nàng hầu, một nàng đẹp, một nàng xấu. Để ý quan sát Dương Chu thấy trong nhà ai cũng quí trọng người thiếp xấu mà khinh rẻ người thiếp đẹp. Lấy làm lạ, ông mới dò hỏi cậu bé giúp việc. Cậu bé tiết lộ:

- Người thiếp đẹp kia hay kênh kiệu, tự cho mình là đẹp nên mất đẹp. Chúng tôi chẳng ai còn nhìn ra cái đẹp của nàng. Trái lại, người thiếp xấu, tự biết mình xấu, sống vui tươi, hồn nhiên vô tư với mọi người, nên không ai còn nhìn thấy cái xấu của nàng nữa.

Vậy là bạn không thể thoái thác vì nói rằng mình không đẹp để cười, hoặc cười không được đẹp. Hãy cứ chia sẻ niềm vui, bạn sẽ có niềm vui.


Mỗi ngày một câu danh ngôn của các thánh
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.27/08/2016

26. Ngoài sự vâng phục ra, thì không nên bình luận ưu thế của mình.

(Thánh John Berchmens)

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa trong "Cách ngôn thần học tu đức"

-------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info
Mỗi tuần SỐNG một câu Lời Chúa (CN 22 TN)
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.27/08/2016
Chúa Nhật 22 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Lc 14, 1.7-14.
“Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”


Anh chị em thân mến,
Con người ta ai cũng có sĩ diện, chức quyền càng cao thì sĩ diện càng lớn, sĩ diện càng lớn thì nhân cách lại nhỏ đi, cuối cùng trở thành một kẻ kiêu ngạo làm trò cười cho thiên hạ.

Đức Chúa Giê-su không những là Thiên Chúa làm người, là Cứu Chúa và là thầy của của nhân loại, mà Ngài còn là nhà tâm lý dạy cho chúng ta những bài học về cách đối xử với nhau trong cuộc sống hằng ngày, mà trong bài Tin Mừng hôm nay, chính Ngài đã dạy cho chúng ta hãy sống khiêm tốn với nhau trong cuộc sống đời thường.

Khiêm tốn khi được làm khách danh dự tiệc
Ở đời, ai cũng có một lúc nào đó được mời đi dự tiệc, và ai cũng thích được người khác chú ý đến mình trong bữa tiệc, địa vị càng cao thì càng thích người khác biết đến, càng được nhiều người biết đến thì càng hãnh diện và cảm thấy mình là người quan trọng, đó chính là mầm móng của kiêu ngạo.

Đức Chúa Giê-su khuyên bảo chúng ta khi được người khác mời đi dự tiệc thì hãy chọn chỗ ngồi cuối trong bàn ăn, là để cho chúng ta thấy giá trị đích thực của khiêm tốn không phải là nơi dáng vẻ bên ngoài, nhưng là tâm tình bên trong của một tâm hồn không coi địa vị như là một bàn đạp để hãnh tiến, nhưng coi địa vị như một công cụ để phục vụ tha nhân, chứ không phải là để ăn trên ngồi trước.

Địa vị tự nó không phải là một bức tường ngăn trở chúng ta đến với Thiên Chúa và với tha nhân, nhưng chính thái độ của chúng ta làm cho địa vị như là một hố sâu ngăn cách giữa mình với tha nhân, đó là thái độ kiêu ngạo kẻ cả của mình khi xuất hiện giữa đám đông, chẳng hạn như khi được mời tham dự các cuộc ăn uống hay những cuộc hội họp của những người khác.

Có những người tranh giành chỗ ngồi nhất trong bàn tiệc, những người dự tiệc khác cũng đã làm như thế, bởi vì ai cũng coi sĩ diện của mình lớn hơn nhân cách của người khác.

Khiêm tốn đích thực
Đức Chúa Giê-su tận mắt chứng kiến cảnh người ta đi dự tiệc tranh giành nhau để ngồi chỗ trên, Ngài không muốn các môn đệ của mình làm như thế khi được mời dự tiệc, nhưng Ngài muốn dạy các môn đệ và chúng ta sống có nhân bản hơn trong cuộc sống đời thường, cái nhân bản ấy chính là sống hài hòa với mọi người, cho dù mình có địa vị và chức vụ cao trong xã hội hay trong Giáo Hội.

Cái mà Đức Chúa Giê-su đề cập đến chính là “tự nhắc mình lên” của con người, bởi vì khi tự mình nhắc mình lên thì không những không có giá trị gì, mà lại còn trở thành kiêu căng lố bịch trước mặt mọi người, và như thế phẩm cách của họ cũng theo đó mà bị hạ xuống. Người có tâm hồn khiêm tốn đích thực thì dù được ngồi ở trên, hay ngồi ở cuối cùng thì vẫn là người khiêm tốn, bởi vì sự khiêm tốn không hệ tại nơi chỗ ngồi rốt cùng hay ngồi chỗ cao hết trong bữa tiệc, bởi vì có khi ngồi bàn cuối cùng nhưng tâm hồn thì khiêu ngạo phàn nàn oán trách chủ nhà không nể mình.

Có địa vị hay không có địa vị thì người khiêm tốn vẫn cứ là người khiêm tốn, ngồi trên bàn cao hay ngồi bàn dưới bàn thấp thì vẫn cứ là người khiêm tốn như thường, bởi vì sự khiêm tốn chính là học được bài học từ nơi Thập Giá của Đức Chúa Giê-su, tức là sự hy sinh bỏ mình, và cũng là học khiêm tốn từ nơi bàn tiệc Thánh Thể trên bàn thờ mỗi ngày khi dâng thánh lễ, đó là yêu thương và khiêm tốn.

Anh chị em thân mến,
Đức Chúa Giê-su dạy chúng ta cần có sự khiêm tốn khi được bạn hữu mời đi ăn tiệc, chính là Ngài nhắm đến bàn tiệc Thánh Thể mỗi ngày mà chúng ta tham dự, đó là thánh lễ Mi sa. Nơi bàn tiệc thánh này, cái cần phải có của chúng ta là sự khiêm tốn “chọn chỗ rốt hèn” như chính Đức Chúa Giê-su đã hết sức khiêm hạ trở nên tấm bánh nuôi dưỡng linh hồn chúng ta.

Nơi bàn tiệc thánh này sự khiêm tốn càng nổi nét hơn, khi mỗi người trong chúng ta biết khiêm tốn phục vụ tha nhân sau khi tham dự bàn tiệc thánh trên bàn thờ.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
---------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info
Mỗi Ngày Một Câu Chuyện
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.27/08/2016
4. ĂN THỊT THÌ THÔNG MINH.
Người bên cạnh nhà của Ngải tử, đều là dân nghèo của nước Tề đến ở.
Một người nói:
- “Tôi và công khanh nước Tề đều là người giống nhau, tại sao họ thì thông minh còn tôi thì không ?”
Người khác nói:
- “Họ mỗi ngày đều ăn thịt cho nên thông minh, còn chúng ta thì mỗi ngày ăn uống đạm bạc cho nên không thông minh.”
Có người không tin lời nói ấy, bèn cùng họ đánh cược đi mua thịt để họ ăn, mấy ngày sau, hai người ấy thông minh thật.
Một người nói:
- “Sau khi ăn thịt, tôi hiểu rất nhiều cái hay, chẳng hạn như, bàn chân của người ta tại sao lại hướng về phía trước, chính là vì sợ người sau đạp phải”.
Người khác nói:
- “Tôi cũng hiểu được rất nhiều việc, tôi cảm thấy mũi của con người hướng xuống rất là hợp lý, nếu như hướng lên, thì khi trời mưa nước sẽ ùa vào thì biết làm sao ?”
Ngải tử thở dài nói:
- “Nhìn họ tôi mới hiểu rõ, dù họ có ăn thịt chăng nữa, thì ngu đần vẫn là ngu đần ?”
(Ngải tử tạp thuyết)

Suy tư 4:
Không phải ăn thịt mà đột nhiên trở thành thông minh, cũng không phải không ăn thịt là trở thành ngu đần, cũng như con nhà nghèo quanh năm suốt tháng ăn rau cỏ, đến khi được ăn thịt thì...tưởng tượng ra nhiều cái thông minh. Thời nay các nhà chuyên khoa về sức khỏe khuyên người ta nên ăn ít thịt và ăn nhiều rau tươi, cái lợi trước mắt của việc ăn rau tươi là da dẻ hồng hào, thân thể nhẹ nhàng và chữa được nhiều bệnh, cái hại trước mắt của ăn thịt là thân thể nặng nề, tăng mở trong người và dễ “cao máu” vì...mập ù.
Trái lại, trong đời sống thiêng liêng của người Ki-tô hữu thì cần phải ăn thịt để được sống trường sinh, nhưng thịt đây không phải là thịt bò, thịt heo, thịt gà hay bất cứ thịt gì khác, mà chính là thịt của Đức Ki-tô, chính Ngài đã hứa ban cho những ai ăn thịt và uống máu của Ngài sự sống đời đời, khi Ngài nói: “Thật, tôi bảo thật các ông : nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời...” . Không một ai trên thế gian này dám tuyên bố như trên, bởi vì không ai cắt thịt của mình cho kẻ khác ăn, cũng như chẳng ai muốn ăn thịt người, Đức Chúa Giê-su hiểu rất rõ điều ấy, nên Ngài đã làm một việc “để nhớ muôn đời” là làm cho bánh miến và rượu nho trở thành máu thịt của mình để nuôi nhân loại, để nhân loại được sự sống đời đời, mà hôm nay chúng ta –người Ki-tô hữu- gọi là bí tích Thánh Thể.
Ăn và uống máu thịt của Đức Chúa Giê-su thì sẽ không bị “cao máu”, không bị tăng mỡ, không sợ mập béo ục ịch, nhưng có sức làm cho thể xác và linh hồn của chúng ta được cường tráng khỏe mạnh. Từ chối ăn và uống máu thịt ấy, tức là từ chối tình yêu thương của Thiên Chúa, là kéo án phạt xuống trên mình, là mang tội “hủy hoại thân xác và linh hồn.”
“Xin Chúa ban cho chúng con biết ăn và uống Mình Máu Thánh Chúa mỗi ngày, bởi như thế là làm cho chúng con được sống muôn đời với Chúa mai sau, và thân xác cũng được mạnh khỏe ở đời này...Amen.”

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư

---------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info