Diễn Văn của Ðức Thánh Cha Bênêđitô XVI nhận định về các biến cố giáo hội trong năm 2005, nhân dịp tiếp giáo triều Roma hôm thứ Năm ngày 22 tháng 12 năm 2005.

Kính Thưa quý Ðức Hồng Y,

Thưa quý Chư Huynh Giám Mục,

Anh em thân mến trong hàng linh mục,

Và tất cả anh chị em thân mến.

Thánh Agostinô đã nói: "Hãy tỉnh thức chỗi dậy, hỡi người, bởi vì Thiên Chúa đã xuống thế làm người vì ngươi!" (trích Thánh Agostinô, Discorsi, 185).

Với lời trích trên của Thánh Agostinô mời gọi con người hãy đón nhận ý nghĩa đích thực của biến cố Chúa Kitô Giáng Sinh, tôi muốn bắt đầu cuộc gặp gỡ hôm nay với quý Chư Huynh và anh chị em tất cả, những cộng tác viên thân mến của Giáo Triều Roma, nhân dịp lễ Giáng Sinh sắp đến. (ÐTC đã đọc bài diễn văn này hôm ngày 22 tháng 12 năm 2005, trước lễ Giáng Sinh). Tôi xin gởi đến mỗi người lời chào thân tình nhất, vừa cảm tạ tất cả vì những tâm tình mộ mến mà Ðức Hồng Y Niên Trưởng vừa đại diện nói lên. Tôi cũng xin cảm tạ Ðức Hồng Y nữa.

Quả Thật, Thiên Chúa đã làm người vì chúng ta. Ðây là sứ điệp mà mỗi năm vang lên từ hang đá âm thầm tại Bêlem cho đến những nơi xa xôi nhất trên mặt đất này.

Giáng Sinh là ngày lễ của Ánh Sáng và Hoà Bình, là ngày của niềm kinh ngạc nội tâm và của niềm vui được lan toả khắp nơi trong vũ trụ, bởi vì "Thiên Chúa đã làm người."

Từ hang đá khiêm tốn tại Bêlem, Con hằng hữu của Thiên Chúa Cha, đã trở nên Con Trẻ bé thơ và ngỏ lời với mỗi người chúng ta: Ngài thức tỉnh chúng ta và mời gọi chúng ta hãy tái sinh trong Ngài, bởi vì cùng với Ngài, chúng ta có thể sống mãi mãi trong sự hiệp thông với Thiên Chúa Ba Ngôi rất thánh.

Từ con tim đầy niềm vui phát sinh từ ý thức về biến cố Giáng Sinh, chúng ta hãy trở lại trong tinh thần với những gì đã xảy ra trong năm sắp kết thúc. Còn đang ảnh hưởng trên chúng ta, những biến cố vĩ đại đã ghi đậm nét trong đời sống của Giáo Hội. Tôi nghĩ trước hết đến cuộc Ra đi của Ðức Gioan Phaolô II đáng mến của chúng ta, sau một thời gian dài chịu đau khổ và từ từ mất khi khả năng nói ra tiếng. Không một vị giáo hoàng nào đã để lại cho chúng ta số lượng to lớn những văn kiện như vậy; không vị giáo hoàng nào trước đó đã đi thăm khắp nơi trên thế giới nhiều như ngài; và không vị giáo hoàng nào trước đây đã ngỏ lời trực tiếp với dân chúng của tất cà các đại lục. Nhưng, cuối cùng, ngài đã phải đi qua con đường đau khổ và thinh lặng. Chúng ta không thể nào quên được những hình ảnh của Chúa Nhật Lễ Lá năm 2005 này, khi Ðức Gioan Phaolô II, tay cầm cành lá ô-liu và với dung mạo của một người đang chịu đau khổ, đứng bên cửa sổ để chúc lành cho chúng ta, một sự chúc lành của Chúa, Ðấng sắp bước vào con đường tiến đến Thập Giá. Sau đó, chúng ta cũng không thể quên được hình ảnh, khi Ðức Gioan Phaolô II, đứng trong Nhà Nguyện riêng và tay cầm Thánh Giá Chúa, tham dự vào buổi Ði Ðàng Thánh Giá tại Hí Trường Côlôssêô; trước đó, nhiều lần Ngài đã đích thân hướng dẫn buổi Ði Ðàng Thánh Giá tại Côlossêô và cả chính ngài cũng đã vác lấy Thánh Giá đi vài Chặng. Cuối cùng, hình ảnh Ðức Gioan Phaolô II thinh lặng ban phép lành vào Trưa Chúa Nhật Phục Sinh. Qua tất cả những đau khổ ngài chịu, chúng ta nhìn thấy chiếu toả lời hứa sự phục sinh, lời hứa sự sống đời đời. Bằng lời nói và bằng việc làm, Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã trao lại cho chúng ta những điều cả thể; nhưng cũng không kém quan trọng hơn, bài học mà ngài dạy cho chúng ta từ ngai toà sự đau khổ và sự thinh lặng. Trong cuốn sách cuối cùng của ngài, có tựa đề: "Ký ức và Căn Tính" (xuất bản năm 2005, do nhà xuất bản Rizzoli), Ðức Gioan Phaolô II đã để lại cho chúng ta một giải thích về sự đau khổ; và lời giải thích này không phải là một lý thuyết thần học hay triết học, nhưng là một kết quả chín mùi sau khi đã trải qua con đường dài chịu đau khổ, với sự nâng đỡ của Ðức Tin vào Chúa chịu đóng đinh. Lời giải thích mà Ðức Gioan Phaolô II đã sọan ra trong đức tin và là lời giải thích mang đến một ý nghĩa cho kinh nghiệm sống sự đau khổ trong sự hiệp thông với Chúa, (lời giải thích đó) nói với chúng ta qua việc ngài chịu đau khổ trong âm thầm thinh lặng, vừa biến đổi đau khổ thành một sứ điệp cao cả. Ngay từ khởi đầu cũng như vào cuối tập sách vừa nói trên, Ðức Gioan Phaolô II đã cho thấy ngài bị đánh động sâu xa bởi cảnh do quyền lực của sữ dữ gây ra và là cảnh mà chúng ta vào lúc kết thúc thế kỷ 20 đã được dịp cảm nghiệm một cách thật bi thảm. Ðức Gioan Phaolô II đã viết như sau: "Ðây không phải là sự dữ trong tầm mức nhỏ... Nhưng là sự dữ có tầm mức lớn lao, một sự dữ đã được nhập vào những cơ cấu của nhà nuớc để thực hiện công việc tai hại của nó, một sự dữ được tổ chức thành hệ thống." (trg 198) Nhưng thử hỏi phải chăng không ai chế ngự được sự dữ?

(còn tiếp)