Islamabad (AsiaNews) – Việc từ chức của Tổng Thống Musharraf là một thay đổi được hoan nghênh ở Pakistan và mọi người hạnh phúc về điều đó. Giờ thì đất nước này ít bất ổn hơn vì việc từ chức của Tổng Thống Musharraf là một bước tiến bộ và tình hình tổng thể của đấn nước có thể cải thiện”.

Peter Jacob, Thư ký điều hành của Ủy ban Công lý và Hoà bình của Giáo Hội Công Giáo Pakistan (NCJP) bình luận về việc Tổng Thống Musharraf quyết định rời bỏ chức vụ để tránh các thủ tục luận tội vì vi hiến và biển thủ công qũy.

Ông cho hay: “Giờ thi việc thảo luận chính trị là có thể. Các quan toà bị sa thải sẽ được phục hồi chức vụ và chính phủ liên hiệp sẽ có thể giải quyết tốt hơn các vấn đề của đất nước”. “Nhưng chính phủ sẽ phải gánh vác trách nhiệm nặng nề hơn kể từ khi có đủ quyền lực”.

Trong diễn văn cuối cùng trên cương vị Tổng Thống, ông Musharraf bảo vệ thành tích của mình khi nói rằng đã làm tất cả những gì cần thiết để làm cho Pakistan trở thành một đất nước thịnh vượng và dân chủ. Ông nói rằng mình đã tổ chức các cuộc bầu cử tự do và công bằng cũng như ông đã rời bỏ chức vụ Tổng tư lệnh quân đội (vốn ông đã nắm giữ cùng với chức vụ Tổng Thống).

Ông nói rằng lời buộc tội chống lại ông là không có cơ sở và “bịa đặt” nhưng ông thừa nhận rằng mối quan hệ giữa ông và chính phủ trở nên xấu đi. Vì thế, ông từ chức vì tình yêu đối với đất nước và để chấm dứt những đối đầu đang diễn ra. Cuối cùng, ông xin người dân tha thứ cho ông vì những lỗi lầm thuộc về con người.

Những lời buộc tội chống lại ông Musharraf chưa được công bố nhưng theo giới truyền thông thì chúng bao gồm cuộc đảo chính lật độ ông Nawaz Sharif hồi năm 1999, hai lần đình chỉ hiến pháp và tấn công toà án vào ngày 9 tháng Ba và 3 tháng Mười Một năm 2007. Ông cũng bị cáo buộc không hỏi ý kiến quốc hội, ban tặng ngân qũy cho các tỉnh mà không thông qua quốc hội, việc điều hành quân đội ở Balochistan và nhắm đến giết hại vị lãnh đạo địa phương Balochi là Nawab Akbar Bugt, cũng như việc điều hành chống lại Đền thờ Đỏ (Lal Masjid) và các vụ điều hành quân đội khác.

Hầu hết các quan sát viên đều cho rằng việc từ chức của ông là một đòn giáng vào chính phủ. Tuy nhiên, đối với ông Jacob thì bài diễn văn chia tay của ông Musharraf trong đó vị cựu Tổng tư lệnh quân đội nói rằng ông đã tiến hành các cuộc bâu cử tự do hơn và công bằng hơn đối với các cộng đồng thiểu số là sai (các cử tri thiểu số trước đây chỉ có thể bầu cho các ứng viên từ các cộng đoàn của họ) đối với việc thừa nhận rằng các cuộc bầu cử tự do chỉ được cải thiện sau cuộc chiến đấu dài của xã hội dân sự và các nhà hoạt động nhân quyền chống lại sự tại vị lâu dài của chính phủ Musharraf.

Có điều nguy hiểm là luận điểm của thư ký đảng bảo thủ NCJP cho rằng chính phủ hiện nay có “những bộ trưởng có kinh nghiệm tốt” có thể giải quyết các vấn đề của đất nước này. Mặc dù Nawaz Sharif, người đứng đầu đảng Liên đoàn Hồi giáo Pakistan (PML-N) có liên hệ với các nhóm tôn giáo quá khích và ủng hộ việc đưa vào Luật Hồi giáo nhưng các quan điểm về ông là tích cực.

Ông Jacob cho hay thêm: “Hiện nay, PML-N đáng tin cậy hơn vì đảng này không nắm quyền một mình nhưng phải chia sẻ quyền lực với các đảng tự do” và các đảng khác trong liên minh hiện không thể có vị thế đó. Vì lý do này mà Jacob lạc quan vì sức mạnh của các yếu tố tôn giáo của các chính trị gia Hồi giáo quá khích sẽ không thể được phát huy và người thiểu số sẽ có tiếng nói trong xã hội Pakistan, kể cả Kitô giáo. Cho đến giờ, vẫn còn khó khăn vì sự đương đầu giữa Musharraf và chính phủ.

Ông Jacob hy vọng rằng người thiểu số có thể đóng vai trò tích cực hơn trong chính phủ và các quyền chính trị của họ sẽ được công nhận. Ông cũng nói rằng ông dự định “sẽ gặp mỗi bộ trưởng để thảo luận các vấn đề có ảnh hưởng đến người thiểu số”.

Trước mắt, người thiểu số có thể nói rõ các vấn đề của họ hết sức thận trọng. Trong hai hoặc ba tháng tới việc cải tổ hiến pháp sẽ công nhận tính đa dạng của tôn giáo và “Pakistan không phải là một quốc gia của một tôn giáo”.