VATICAN (Zenit.org).- Văn kiện 50 trang do Tòa ThánhVatican phát hành khẳng định Đức vâng lời trong đời sống tu sĩ là một cuộc hành trình trong sự tìm kiếm Chúa, nhắm trở nên ý thức về ý định tình yêu của Người.
Bộ Tu Sĩ và Tu Hội Đời phát hành hôm thứ Tư 28/5 một tập cẩm nang 50 trang với tiêu đề: “Sự Phục Vụ của Uy Quyền và Đức Vâng Lời.” Tập hướng dẫn này được trình bày sáng nay trong một đại hội của các vị Bề Trên Dòng Nam và Nữ được tổ chức tại Salesianum, Roma.
Một thông cáo do bộ phổ biến tường thuật: “Trước hết, bản văn xem xét chủ đề đức vâng lời tu sĩ, gốc của nó được thấy trong sự tìm kiếm Chúa và ý muốn của Chúa là điều đặc biệt đối với những tín hữu. […] Đức vâng lời Kitô hữu và tu sĩ, như vậy, không xuất hiện đơn giản như sự thực hiện những luật và những quyết định giáo hội hay tu sĩ, nhưng như động lượng của một cuộc hành trình trong sự tìm kiếm Chúa, tức là nghe Lời Người và trở nên ý thức đối với quyết định của Người về tình yêu—sự kinh nghiệm căn bản của Chúa Kitô, Đấng, vì tình yêu, đã vâng lời cho tới chết trên thập giá.
“Uy Quyền trong đời sống tu sĩ phải được hiểu trong ánh sáng này, nói cách khác, như một phương cách để giúp cộng đồng—hay là viện --tìm kiếm và hoàn thành ý muốn của Chúa. Như vậy, đức vâng lời không được biện minh trên nền tảng của uy quyền tu sĩ, bởi vì mọi người trong một cộng đồng tu sĩ—trước hết và chính những uy quyền—được kêu gọi phải vâng lời. Uy quyền tự đặt mình phục vụ trong cộng đồng ngõ hầu ý muốn của Chúa sẽ có thể được tìm kiếm và hoàn thành chung.”
Thông cáo đã lưu ý vấn đề uy quyền tu sĩ sẽ được đặt trong bối cảnh của một “sự dấn thân vâng lời được chia sẻ nổi bật.”
Những khó khăn
Sự hướng dẫn cũng xem xét: vấn đề tế nhị của ‘sự vâng lời khó’, tức là trong đó điều được đòi buộc với một tu sĩ là đặc biệt khó thi hành, hay là trong đó chủ sự cảm giác mình thấy ‘những sự tốt và ích lợi cho linh hồn mình hơn là những sự bề trên lệnh cho mình phải làm,’ “ thông cáo nói thêm. “Trích từ một văn bản còn thích đáng của Đức Phaolô VI, văn kiện cũng viết về sự có thể có những ‘thắc mắc lương tâm’ trong chủ thể phải vâng lời.”
Thông cáo nói tiếp: “Tập hướng dẫn tìm kiếm nhắc nhở, hơn hết đức vâng lời trong đời sống tu sĩ có thể làm nẩy sinh những lúc khó khăn, những tình huống đau khổ trong đó cần phải qui chiếu về Đấng Vâng Lời tuyệt hảo, Chúa Kitô. […]Hơn nữa, phải nhớ rằng uy quyền cũng có thể gặp ‘khó,’ vì gặp những lúc ngã lòng và mệt nhọc có thể dẫn tới sự từ chức hay là không chú tâm vào việc thi hành một sự hướng dẫn thích hợp […] của cộng đồng.
“Sự qui chiếu về lương tâm giúp người ta coi sự vâng lời không hẵn là một sư thi hành những mệnh lệnh cách thụ động và vô trách nhiệm, nhưng là một sự nhận lấy cách ý thức những cam kết […], vì đó là một sự thúc đẩy thật sự do ý muốn của Chúa.”
“Nếu văn kiện chứa đựng một lời khuyên vâng lời cách thanh thản và vì đức tin, văn kiện cũng hiến một loạt rộng rải và cố kết các chỉ dẫn cho việc thực thi uy quyền, “ như “mời người ta nghe, ủng hộ sự đối thoại, sự chia sẻ, đồng trách nhiệm, […] và việc đối xử đầy lòng thương xót những kẻ “ được giáo phó cho uy quyền, thông cáo nói thêm.
Sự hướng dẫn này, tuyên bố đó kết luận, “lưu ý đặc biệt về cộng đồng tu sĩ như một nơi trong đó, dưới sự hướng dẫn của bề trên, một hình thức’ sáng suốt cộng đồng’ phải được thực thi trong việc lấy quyết định. Việc thực thi này, đối với việc thi hành mà những gợi ý quan trọng được cống hiến, không loại trừ vai trò của uy quyền.[…]Và không nên quên rằng, theo truyền thống xa xưa, uy quyền cao nhất trong những viện tu sĩ thuộc tổng tu nghị—hay là một thể chế tương tự—đó là một đội tập đoàn.”
Bộ Tu Sĩ và Tu Hội Đời phát hành hôm thứ Tư 28/5 một tập cẩm nang 50 trang với tiêu đề: “Sự Phục Vụ của Uy Quyền và Đức Vâng Lời.” Tập hướng dẫn này được trình bày sáng nay trong một đại hội của các vị Bề Trên Dòng Nam và Nữ được tổ chức tại Salesianum, Roma.
Một thông cáo do bộ phổ biến tường thuật: “Trước hết, bản văn xem xét chủ đề đức vâng lời tu sĩ, gốc của nó được thấy trong sự tìm kiếm Chúa và ý muốn của Chúa là điều đặc biệt đối với những tín hữu. […] Đức vâng lời Kitô hữu và tu sĩ, như vậy, không xuất hiện đơn giản như sự thực hiện những luật và những quyết định giáo hội hay tu sĩ, nhưng như động lượng của một cuộc hành trình trong sự tìm kiếm Chúa, tức là nghe Lời Người và trở nên ý thức đối với quyết định của Người về tình yêu—sự kinh nghiệm căn bản của Chúa Kitô, Đấng, vì tình yêu, đã vâng lời cho tới chết trên thập giá.“Uy Quyền trong đời sống tu sĩ phải được hiểu trong ánh sáng này, nói cách khác, như một phương cách để giúp cộng đồng—hay là viện --tìm kiếm và hoàn thành ý muốn của Chúa. Như vậy, đức vâng lời không được biện minh trên nền tảng của uy quyền tu sĩ, bởi vì mọi người trong một cộng đồng tu sĩ—trước hết và chính những uy quyền—được kêu gọi phải vâng lời. Uy quyền tự đặt mình phục vụ trong cộng đồng ngõ hầu ý muốn của Chúa sẽ có thể được tìm kiếm và hoàn thành chung.”
Thông cáo đã lưu ý vấn đề uy quyền tu sĩ sẽ được đặt trong bối cảnh của một “sự dấn thân vâng lời được chia sẻ nổi bật.”
Những khó khăn
Sự hướng dẫn cũng xem xét: vấn đề tế nhị của ‘sự vâng lời khó’, tức là trong đó điều được đòi buộc với một tu sĩ là đặc biệt khó thi hành, hay là trong đó chủ sự cảm giác mình thấy ‘những sự tốt và ích lợi cho linh hồn mình hơn là những sự bề trên lệnh cho mình phải làm,’ “ thông cáo nói thêm. “Trích từ một văn bản còn thích đáng của Đức Phaolô VI, văn kiện cũng viết về sự có thể có những ‘thắc mắc lương tâm’ trong chủ thể phải vâng lời.”
Thông cáo nói tiếp: “Tập hướng dẫn tìm kiếm nhắc nhở, hơn hết đức vâng lời trong đời sống tu sĩ có thể làm nẩy sinh những lúc khó khăn, những tình huống đau khổ trong đó cần phải qui chiếu về Đấng Vâng Lời tuyệt hảo, Chúa Kitô. […]Hơn nữa, phải nhớ rằng uy quyền cũng có thể gặp ‘khó,’ vì gặp những lúc ngã lòng và mệt nhọc có thể dẫn tới sự từ chức hay là không chú tâm vào việc thi hành một sự hướng dẫn thích hợp […] của cộng đồng.
“Sự qui chiếu về lương tâm giúp người ta coi sự vâng lời không hẵn là một sư thi hành những mệnh lệnh cách thụ động và vô trách nhiệm, nhưng là một sự nhận lấy cách ý thức những cam kết […], vì đó là một sự thúc đẩy thật sự do ý muốn của Chúa.”
“Nếu văn kiện chứa đựng một lời khuyên vâng lời cách thanh thản và vì đức tin, văn kiện cũng hiến một loạt rộng rải và cố kết các chỉ dẫn cho việc thực thi uy quyền, “ như “mời người ta nghe, ủng hộ sự đối thoại, sự chia sẻ, đồng trách nhiệm, […] và việc đối xử đầy lòng thương xót những kẻ “ được giáo phó cho uy quyền, thông cáo nói thêm.
Sự hướng dẫn này, tuyên bố đó kết luận, “lưu ý đặc biệt về cộng đồng tu sĩ như một nơi trong đó, dưới sự hướng dẫn của bề trên, một hình thức’ sáng suốt cộng đồng’ phải được thực thi trong việc lấy quyết định. Việc thực thi này, đối với việc thi hành mà những gợi ý quan trọng được cống hiến, không loại trừ vai trò của uy quyền.[…]Và không nên quên rằng, theo truyền thống xa xưa, uy quyền cao nhất trong những viện tu sĩ thuộc tổng tu nghị—hay là một thể chế tương tự—đó là một đội tập đoàn.”